Dịch giả: VôHưKhông
Trong lúc Huyết Mai đang tìm kiếm vấn đề về thân phận của Bạch Tiểu Thuần thì ở trong Huyết Khê Tông xuất hiện một ít tin đồn. Những tin đồn này đến từ Thi Phong. Có người nói huyết tử Thi Phong sau khi nhận được linh dược của Bạch Tiểu Thuần đã lập tức bế quan, dù hiện nay chưa xuất quan nhưng lại có chấn động mạnh mẽ từ huyết tử điện của Thi Phong liên tục truyền ra.
Những chấn động đó dẫn tới sự chú ý của không ít người, nhất là huyết tử của Thiếu Trạch Phong và Vô Danh Phong càng để tâm. Ba người bọn họ bình thường chênh lệch chẳng bao nhiêu, ấy thế nhưng rõ ràng là hiện giờ huyết tử Thi Phong dường như đang có bước tiến mới.
Dù cho không thể nào bước vào Kim Đan nhưng đối với Thi Phong mà nói, một luyện thi đột phá cũng có thể làm cho chiến lực bản thân tăng lên đột biến.
Chính vì đó, huyết tử của Thiếu Trạch Phong và Vô Danh Phong đã có phần nóng ruột. Sáng sớm mấy ngày sau, đại trưởng lão của Thiếu Trạch Phong biến thành một luồng cầu vồng lao nhanh tới ngoài động phủ của Bạch Tiểu Thuần.
"Lão phu Hàn Xuân Đông, Thiếu Trạch Phong. Dạ sư đệ ở trong động phủ chứ?" Đại trưởng lão Thiếu Trạch Phong thân thể cực kỳ vạm vỡ, cao to khỏe khắn, cảm giác cả người tỏa ra khí huyết dồi dào. Thân là tu sĩ luyện thể, lão đứng nơi đó phảng phất như một ngọn núi, sự oai phong kinh người bao trùm bốn phía, ngay cả giọng nói lão cũng hùng hậu vô cùng.
Mấy cây huyết thụ mặt người từng đứa run lẩy bẩy nhưng không dám chạy trốn như trước. Người khác tuy có thể đáng sợ nhưng trong mắt chúng, Dạ Táng càng đáng sợ hơn nữa nên lúc này chỉ có thể cắn răng đứng đó giương mắt nhìn đại trưởng lão Thiếu Trạch Phong.
Bạch Tiểu Thuần đang ngồi thiền trong động phủ. Chỉ trong mấy nhịp thở đầu khi đại trưởng lão Thiếu Trạch Phong mới đến, gã đã phát hiện ra. Lúc này nghe truyền âm từ bên ngoài, Bạch Tiểu Thuần rất ngạc nhiên nhưng cũng mơ hồ đoán được đối phương có mục đích gì. Gã trầm ngâm chỉ chốc lát rồi vung tay phải lên, cửa chính động phủ lập tức mở ra. Huyết thụ nhận được mệnh lệnh bèn nhanh chóng tránh ra một lối đi.
Đại trưởng lão Thiếu Trạch Phong khẽ dịch chân đã đi thẳng vào trong sân ở bên ngoài động phủ. Cùng lúc đó, Bạch Tiểu Thuần cũng đi từ trong động phủ ra. Ánh mắt hai người nhìn vào nhau một thoáng, rồi đại trưởng lão Thiếu Trạch Phong cười lên một tiếng "Ha ha", chắp tay chào hỏi.
"Dạ sư đệ, năm đó khi ngươi đi ra từ Huyết Nhai thì ta đã biết ngươi cực kỳ bất phàm. Tiếc là... ngươi lúc đó lựa chọn Trung Phong, nếu như là Thiếu Trạch Phong ta thì hay rồi."
Bạch Tiểu Thuần mỉm cười và chắp tay đáp lễ. Nhìn qua mặt nạ, nụ cười này của hắn có phần âm trầm mà đầy lạnh lùng.
"Đại trưởng lão Thiếu Trạch Phong tự mình đến thật vinh hạnh cho kẻ hèn Dạ mỗ đây. Mời!"
Đại trưởng lão Thiếu Trạch Phong nói vài câu khách khí rồi theo Bạch Tiểu Thuần vào động phủ. Sau khi ngồi ở hai bên trái phải, đại trưởng lão Thiếu Trạch Phong không ngừng ngớt miệng.