Dịch giả: tu tại chợ - Nhóm dịch: Nhất Niệm phái
Tống Khuyết lòng đầy sát ý, ra sức bay nhanh. Hắn tự tin cô trẻ nhất định thay mình chủ trì công đạo, sẽ khiến Dạ Táng hoặc phải chết, hoặc phải chịu khuất phục dưới mình.
"Ta là trưởng tử của Tống gia. Nếu không phải vì Linh Khê tông Bạch Tiểu Thuần thì ta đã Thiên Đạo trúc cơ rồi và tự mình có thể tranh đoạt vị trí Huyết Tử của thế hệ này mà không cần phải phụ trợ cho cô trẻ." Tống Khuyết thở mạnh, càng tăng tốc hóa thành một đạo cầu vồng bay thẳng đến thượng khu ngón tay.
"Tuy nhiên, điều này cũng không đáng ngại. Cô trẻ tranh giành Huyết Tử cũng chỉ là kế sách tạm thời nhằm giữ vị trí này không để Huyết Mai chiếm đoạt mà thôi. Chờ ta đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ, ta vẫn có thể tranh đoạt thân phận Huyết Tử. Dạ Táng nếu chịu tòng phục để ta sử dụng thì cũng thôi, còn nếu hắn không biết điều, ta quyết phải khiến hắn chết không có chỗ chôn." Tống Khuyết càng thêm tự tin, khí thế bạo phát ầm vang, lao thẳng vào thượng khu ngón tay, tiến đến hồ nước trước cửa động phủ của Tống Quân Uyển.
Chỗ thác nước đỏ thắm đổ xuống hồ, có bốn tên đồng tử đang nhắm mắt ngồi đấy. Khi Tống Khuyết đến, bốn người liền mở mắt, lộ ra tinh mang, nhìn đến.
Tống Khuyết không chút dừng chân, theo con đường cạnh hồ tiến thẳng vào bên trong thác nước. Ngay lúc muốn bước vào động phủ thì cả bốn tên đồng tử đều biến sắc, vội đứng dậy, tiến tới ngăn trước mặt Tống Khuyết.
"Tống trưởng lão, xin chờ một lát." Một tên đồng tử, tuy biết rõ Tống Khuyết địa vị không tầm thường nhưng không dám không ngăn cản, đành mở miệng thốt.
"Cút đi. Ta tìm Đại trưởng lão có chuyện quan trọng." Tống Khuyết đang cơn giận, sát ý bừng bừng, lúc này lại thấy đồng tử dám ngăn cản mình thì nhíu mày khẽ quát.
Bình thường, hắn đến đây đều không cần phải thông báo, với thân phận của hắn, tuy không dám nói là tùy ý ra vào nhưng cũng không khác gì mấy. Hơn nữa, Tống Quân Uyển đối với đứa cháu này vốn rất yêu chiều. Vậy mà bây giờ, đồng tử lại dám ngăn trở. Tống Khuyết hừ lạnh, xô mạnh đồng tử ra phía trước, bước thẳng vào động phủ.
Bốn tên đồng tử sắc mặt đại biến, bọn hắn đã cố tình ngăn trở vì thấy Đại trưởng lão và người kia đang có sự tình kín đáo riêng tư trong động phủ, nhưng bọn hắn không ngăn được Tống Khuyết.
Giờ phút nghiêm ngặt này Tống Khuyết lại cường hành tiến nhập cửa động, bước thẳng vào trong.
Nếu là ngày thường, Tống Khuyết cũng không l* m*ng như thế, nhưng đây chính là cô của hắn, hơn nữa, Tống Khuyết lại đang cơn thịnh nộ không áp chế được nên hắn mới mất sự bình tĩnh thường ngày. Hơn hết, cũng bởi hắn không cho là có đại sự gì đang diễn ra.
Vừa bước vào động phủ, còn chưa tiến vào đại sảnh, Tống Khuyết đã nghe được tiến cười của cô trẻ Tống Quân Uyển truyền ra. Tiếng cười vừa vui thích vừa hờn giận.