Dịch giả: tu tại chợ - Nhóm dịch: Nhất Niệm phái
Sau khi Bạch Tiểu Thuần rời đi, trong động phủ, Tống Quân Uyển có chút bực bội, cảm thấy nơi ngực tưng tức khó chịu nhưng lại không thể phát tiết ra. Trước mắt mờ mịt chỉ thấy bóng lưng Bạch Tiểu Thuần lúc rời đi cùng với thần tình lãnh khốc của hắn khi quay người.
"Dạ Táng thật đáng chết!" Tống Quân Uyển cắn chặt hàm răng ngà, quét mắt nhìn tới viên linh dược. Nàng giơ tay phải chộp vào hư không, viên đan dược này liền bay lên rơi vào lòng bàn tay nàng.
Cẩn thận nhìn qua mấy lần, Tống Quân Uyển có chút động dung. Đây là một viên tứ giai linh dược, nhưng không phải là để gia tăng tu vi cũng không phải dùng để chữa thương mà ẩn chứa một hương vị vô cùng dễ chịu.
"Tứ giai Linh Hương đan!" Tống Quân Uyển kinh ngạc thốt nhỏ. Tuy nàng không luyện dược nhưng hiểu biết rộng rãi nên nhận ra đan dược này chính là Linh Hương đan vốn rất thích hợp cho nữ tu sử dụng.
Sau khi dùng, thứ đan dược này sẽ làm thân thể tản mát ra mùi hương thơm ngát, còn có tác dụng làm trắng đẹp khiến người dùng có màu da trắng nõn, thậm chí còn có thể xóa nhòa một ít vết sẹo cũ. Đặc biệt, sau khi đạt đến tứ giai lại còn có công dụng tẩy rửa căn cốt, dù rằng hiệu quả chỉ ở mức tầm thường không phải là thoát thai hoán cốt nhưng với nữ tử mà nói cũng đủ để giúp một cô gái bình thường trở nên mỹ lệ làm rung động lòng người.
Loại tứ giai linh dược này đối với nam tu tác dụng không lớn, dù thế trong các cuộc đấu giá vẫn có một giá cả kinh người. Coi như với thân gia của Tống Quân Uyển, muốn mua một viên cũng chẳng nhẹ nhõm gì.
Nhìn đan dược, thần sắc Tống Quân Uyển dần nhu hòa xuống. Nhớ tới lời nói Bạch Tiểu Thuần vừa rồi, nàng không khỏi trầm mặc. Chìm trong trầm mặc, nàng nhận ra lòng mình rõ ràng dâng lên một chút rung động, nhưng rất nhanh thôi, thứ rung động này liền tiêu tán, ánh mắt nàng như cười mà không phải cười.
"Tiểu quỷ, rõ ràng là thủ đoạn để dụ dỗ ta... Xem ra, ngay từ lúc đầu là đã cố ý diễn trò như thế. Hừ, tỷ tỷ ngươi có chuyện gì mà chưa từng thấy qua, làm sao để cho một tên tiểu quỷ như ngươi có thể dụ dỗ thành công!" Tống Quân Uyển hừ nhẹ, cầm đan dược trong tay cẩn thận xem kỹ, sau khi xác định bên trong không có gì khác, tuyệt đối an toàn, liền nuốt đan dược vào miệng.
Mấy ngày về sau, Bạch Tiểu Thuần đang rầu rĩ trong động phủ không biết liệu hình tượng cứng rắn của mình có hiệu quả hay không thì Tống Quân Uyển đã đến. Bạch Tiểu Thuần liền đứng dậy ra đón vào động phủ, đang lúc hắn muốn bày ra bộ dáng rắn rỏi thì Tống Quân Uyển, sau khi đánh giá qua bốn phía, chỉ nói một câu rồi lập tức xoay người rời đi.
"Viên thuốc đó của ngươi đã bị ô uế nên ta ném đi rồi. Nay ra cho ngươi một nhiệm vụ, luyện cho ta một viên khác, phải là mị hương đấy."
Bạch Tiểu Thuần có chút ngây ngốc mờ mịt. Nhìn lại, Tống Quân Uyển đến rồi đi, cả thời gian còn chưa đầy nửa nén hương, hình như đối phương đến đây chỉ vì muốn nói một câu kia.