Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Tâm tình Bạch Tiểu Thuần kích động, dưới lớp mặt nạ kia chính là một nụ cười vui vẻ và ấm áp khi nhìn thấy Thiết Đản, Thiết Đản càng mạnh mẽ thì hắn lại càng vui mừng.
Hơn nữa lúc nãy khi nghe đám người kia kinh hô lên, Bạch Tiểu Thuần càng thêm kích động. Hắn rất muốn nói cho mọi người biết, đây là Thiết Đản của ta đấy!
Chỉ là Bạch Tiểu Thuần thừa hiểu lúc này Thiết Đản không thể tới đây được, nên hắn đứng trong đám người Huyết Khê Tông đưa mắt nhìn về Thiết Đản. Ánh mắt của hắn, mang theo hàm ý mà chỉ Thiết Đản hiểu được.
“Ngoan nghe lời, quay về nhà đi, đợi lão cha ta làm xong việc thì sẽ trở về.”
Bước chân Thiết Đản đột nhiên ngừng lại, nó rất thông minh, hơn nữa trước kia ở với Bạch Tiểu Thuần cũng được hắn dạy bảo rất nhiều, lúc hai mắt nó xoay tròn, lập tức đoán ra chuyện. Thế là sau khi dừng lại, nó nhe răng nhìn về đám người Huyết Khê Tông đầy vẻ hung tàn, có điều ánh mắt lại như có như không đảo qua ngực Tống Quân Uyển…
Ánh mắt này người khác không nhận ra, nhưng Bạch Tiểu Thuần sao có thể không biết, chỉ đành thở dài rồi hung hăng trợn mắt trừng Thiết Đản một chút.
Thiết Đản tranh thủ cúi đầu, còn gào thét một tiếng nữa mới quay người rời đi. Tốc độ nhanh chóng, nháy mắt đã mất tăm, mà đám chiến thú xung quanh cũng đồng thời gào thét vài tiếng rồi quay lại bên chủ nhân của chúng.
Khí thế dời non lấp biển vừa hình thành cũng chậm rãi tiêu tán đi. Không ai chú ý tới, tại trên đỉnh Diên Vĩ Phong phía xa, có một ánh mắt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần trong đám người.
Ánh mắt này mang theo tia nhìn kì dị, từ trên một nữ tử y phục đơn giản, dung nhan xinh đẹp. Gương mặt có chút tái nhợt nhưng cũng không thể nào làm giảm đi dung nhan của nàng, thậm chí ngược lại còn mang đến cho nàng một vẻ điềm đạm đáng yêu, khiến người khác nhìn nàng không khỏi dâng lên thương mến.
“Ca ca, hóa ra là ngươi đến Huyết Khê Tông a…” Nữ tử che miệng cười, ánh mắt lóe lên tia sáng quỷ dị…Nàng, chính là Công Tôn Uyển Nhi ngày đó bị mất tích trong Vẫn Kiếm thâm uyên, nàng về tới thì Bạch Tiểu Thuần cũng vừa rời khỏi tông môn được mấy ngày!
Ngay khi Công Tôn Uyển Nhi nhìn Bạch Tiểu Thuần, khí tức Thiên đạo trong thể nội hắn đột nhiên hơi chấn động. Hắn có chút kinh ngạc, cảm nhận như có ánh mắt nào đó ngưng tụ trên người mình bèn nhìn quanh bốn phía nhưng không phát hiện được gì cả. Ngay khi Bạch Tiểu Thuần còn đang kinh ngạc thì bà lão Diên Vĩ Phong phía trước thở nhẹ một hơi, gương mặt cũng trở nên tươi cười, cảm thấy bản thân đối xử tốt với Thiết Đản những năm qua cũng có tác dụng, Thiết Đản cũng là nghe lời mình nói ra mà rời đi.
“Thật không có ý tứ, nhưng chư vị rời khỏi bờ Bắc thì tốt hơn.” Trong lòng bà lão Diên Vĩ Phong đầy vui sướng, chỉ là vẻ ngoài vẫn lành lạnh như vậy.
Tống Quân Uyển thở dài, một lúc sau mới đè nén lại được sự mất bình tĩnh vừa rồi. Mặc dù đã được nghe nói Linh Khê Tông có linh thú từ trước, thế nhưng lúc này tận mắt nhìn thấy, cảm giác chân thực khi đối mặt hoàn toàn khác biệt.