Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Bạch Tiểu Thuần đang liếc nhìn Lữ Thiên Lỗi thì chợt nghe Tống Quân Uyển đề cập đến bản thân mình, bèn vểnh tai lắng nghe.
Chẳng những hắn, mà tất cả tu sĩ Huyết Khê Tông lúc này đều yên tĩnh lại nhìn về phía Tống Quân Uyển. Danh khí Bạch Tiểu Thuần này cực lớn trong Huyết Khê Tông, cực kỳ vang dội, không nói hắn đã cướp mất Thiên đạo chi khí của Tống khuyết, mà còn điên cuồng giết chóc tại Vẫn Kiếm thâm uyên đủ khiến tất cả mọi người đều phải coi trọng.
“Tống trưởng lão tới không khéo, Bạch sư đệ đang bế quan rồi.” Hứa Mị Nương có chút tiếc nuối trả lời.
“Vốn đã nghe nói Bạch Tiểu Thuần thần bí khó lường, là tuyệt thế chi tài, đáng tiếc là lần này không gặp được.” Tống Quân Uyển cười cười, lắc đầu thở dài. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng kết hợp với điệu bộ thở dài này khiến cả người nàng tản mát ra một mị lực kinh người, cho dù dung nhan Hứa Mị Nương không tầm thường nhưng so ra cũng phải ảm đạm thất sắc.
Đám người Huyết Khê Tông biết được sự đáng sợ của Tống Quân Uyển cho nên có đè nén, tranh thủ cúi đầu xuống. Còn đám người Linh Khê Tông hiển nhiên không chuẩn bị gì, không ít tu sĩ vừa nhìn một cái đã trở nên ngẩn ngơ, ánh mắt Lữ Thiên Lỗi còn lóe lên tia sáng kì dị.
“Tống trưởng lão mị cốt trời sinh, thường ngày đệ tử Trung Phong hẳn là vô tâm tu hành được rồi.” Trong mắt Hứa Mị Nương lóe lên lạnh lẽo, thanh âm truyền quanh bốn phía, mới khiến đám người tỉnh táo lại, lập tức đầy kinh hãi.
Bạch Tiểu Thuần cảm khái, trong lòng đắc ý. Lúc này hắn rất muốn tháo mặt nạ xuống, nói với Tống Quân Uyển rằng, yêu nghiệt, thu hồi chiêu thức của nàng lại đi, Bạch gia gia ngươi đang ở đây rồi.
Hắn quét mắt qua Lữ Thiên Lỗi đã thanh tỉnh lại, nhưng vẫn còn chưa hết vẻ mất hồn mất vía, trong lòng thầm khinh bỉ. Nếu không phải mình anh minh, khiến Tống Quân Uyển đổi y phục, thì với bộ quần áo nóng bỏng mà Tống Quân Uyển mặc trước kia, đoán chừng Lữ Thiên Lỗi này phải phun máu tại trận.
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang cảm khái thì Tống Quân Uyển đưa tay che miệng cười một tiếng, tựa như không phát giác được ý mỉa mai trong lời nói của Hứa Mị Nương mà nhìn qua bờ Nam Linh Khê Tông, mở miệng đề nghị.
“Nghe nói Bạch Tiểu Thuần xuất thân tại Hương Vân Sơn. Đã như vậy, không biết Hứa Chưởng tòa có thể mang bọn ta qua Hương Vân Sơn tham quan một chút?”
Lần này Hứa Mị Nương không cự tuyệt, nhiệm vụ của nàng chính là đưa đám người Huyết Khê Tông này tham quan Linh Khê Tông, cho nên nghe vậy bèn gật đầu rồi hướng về phía Hương Vân Sơn mà đi.
Vừa tới gần Hương Vân Sơn thì có một đạo cầu vồng bay ra, hóa thành một nữ tử chắp tay cúi chào đám người. Nữ tử này mặc một chiếc váy dài màu xanh nước biển, dung nhan xinh đẹp tựa như tiên tử, nàng là…Chu Tâm Kỳ.
Sự xuất hiện của nàng lập tức khiến không ít đệ tử Huyết Khê Tông nhận ra thân phận mà ngưng trọng nét mặt.
“Bái kiến Hứa chưởng tòa.” Chu Tâm Kỳ bình tĩnh bái kiến, ánh mắt đảo qua đám người Huyết Khê Tông.
“Tâm Kỳ, vị này là Đại Trưởng lão Trung Phong Huyết Khê Tông Tống Quân Uyển, ngươi giới thiệu qua về Hương Vân Sơn cho mọi người biết một chút.” Hứa Mị Nương mỉm cười nói, Chu Tâm Kỳ gật nhẹ đầu rồi đưa mọi người đến Hương Vân Sơn.