Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Bạch Tiểu Thuần đầy bất đắc dĩ, hung hăng trừng mắt nhìn Thần Toán Tử một chút rồi mới tâm không cam tình không nguyện đứng lên đi về phía đại trưởng lão. Nhìn bóng lưng thẳng tắp của lão tổ Tống gia cách đó không xa, loại cảm giác tựa như đó là một mãnh thú Hồng hoang khiến mồ hôi lạnh của hắn tuôn xuống, đầy khẩn trương.
“Tổng tỷ tỷ, hôm nay tỷ thật xinh đẹp.” Bạch Tiểu Thuần tranh thủ tán dương. Hắn vừa nói ra, vẻ mặt hai huyết sắc trưởng lão cạnh đó chợt trở nên cổ quái, thậm chí lão tổ Tống gia ngồi phía trước cũng sửng sốt phải nhíu mày một cái.
Tống Quân Uyển đỏ bừng cả mặt, trừng mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần.
“Mồm miệng trơn tru, ngồi yên ở đây đi.”
Bạch Tiểu Thuần chợt kinh ngạc, hắn thấy Tống Quân Uyển có chút không thích hợp a. Rõ ràng là nàng này không giống với ba ngày trước, nhưng ngồi nghĩ nửa ngày cũng không tìm ra lý do, hắn dành thành thật ngồi yên nơi đó, nhìn trái nhìn phải, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn xuống bên dưới.
Hắn nhanh chóng nhìn thấy mảnh đất bên dưới lần lượt xuất hiện các dãy núi to lớn hùng vĩ, vùng núi cao ngất, trên không trung nhìn xuống còn nhận ra nơi đó như ẩn hiện một trận pháp.
“Dãy Lạc Trần…” Hai mắt Bạch Tiểu Thuần chăm chú nhìn, đây chính là biên giới giữa Huyết Khê Tông và Linh Khê Tông, chính xác mà nói thì dãy Lạc Trần này chính là giao giới thuộc về Linh Khê Tông.
“Tốc độ này quá nhanh đi, đã đến nơi này rồi.” Bạch Tiểu Thuần kinh hãi. Khi huyết vụ xuyên qua dãy Lạc Trần này, tựa như có một tầng gợn sóng từ dãy núi tản ra, bao phủ lấy mảnh huyết vân, như khóa lây từ xa rồi cùng với huyết vân này di chuyển đi.
Lúc này thì đoàn người Huyết Khê Tông đã nằm trong phạm vi khống chế của Linh Khê Tông, thế nhưng lão tổ Tống gia vẫn cứ nhắm mắt đả tọa như thường. Bạch Tiểu Thuần nghĩ chút thì hiểu được, việc đi sứ này hiển nhiên hai tông cũng đã liên lạc với nhau từ trước, nên mới được phép tiến vào như thế này.
Huyết vân một đường gào thét tiến tới, Bạch Tiểu Thuần càng thêm thông thuộc với hết thảy cảnh vật dưới mặt đất. Hắn nhìn thấy được người khổng lồ, nhìn thấy côn bằng cự điểu, nhìn thấy cả nửa con cá sấu to lớn lộ ra trong dòng Thông Thiên Hà bọt tung trắng xóa.
Nhưng khi đám cự thú này nhìn thấy mảnh huyết vân này thì đều nhao nhao tránh đi tựa như trong huyết vân kia có gì đó khiến chúng rất kiêng kị.
Bạch Tiểu Thuần kinh hãi, đưa mắt liếc nhìn lão tổ Tống gia. Hắn cũng không nói gì, hình ảnh nhìn bên dưới càng thêm thông thuộc, thậm chí khi nhìn thấy Linh Khê Tông phía xa xa, trong lòng hắn bất giác phấn chấn lên.
“Nghe nói mấy năm trước, ngươi có nhiều chuyện không minh bạch với không ít đám nữ đệ tử trong Huyết Khê Tông, đúng vậy không?” Trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang kích động thì tiếng truyền âm của Tống Quân Uyển chợt vang lên bên tai.
Thanh âm lạnh lẽo này như hóa thành hàn khí chui vào trong tận xương tủy của hắn, khiến hắn sững người. Nhưng lúc hắn nhìn lại thì Tống Quân Uyển chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi không để ý tới, chỉ đứng dậy đến bên người lão tổ Tống gia.