Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Ba ngày sau, sáng sớm.
Chuyện tình khai chiến của hai tông môn gần như là việc đã định khiến tâm tình Bạch Tiểu Thuần không phấn chấn được, hơn nữa hắn cũng đầy phiền muộn về chuyện không hiểu ba ngày trước biểu hiện của mình quá ưu tú hay sao mà Đại trưởng lão phải dẫn theo mình cùng ra ngoài.
Bằng không mà nói, chờ Đại trưởng lão đi rồi thì mình cũng sẽ có chút ít cơ hội đột nhập vào động phủ nàng tìm kiếm kiện Vĩnh hằng Bất diệt kia. Thế nhưng lại nghĩ tới chuyện động phủ Đại trưởng lão nhất định là sâm nghiêm, Bạch Tiểu Thuần bèn lắc lắc đầu. Lúc này, hắn đang mang theo một bộ mặt âu sầu khổ sở mà đi tới, thế nhưng trong mắt người khác lúc này, thì bộ mặt đó mang đầy âm trầm lãnh khốc.
Bước ra khỏi động phủ, hắn nhanh chóng tới được chân núi Trung Phong, lúc này cũng đã có chừng hơn mười tu sĩ có mặt tại đây từ trước. Có vài người trong đám biến sắc khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đi tới, nhưng cũng có vài người vẫn biểu lộ như bình thường.
Thần Toán Tử…cũng trong đám người đó.
Nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, gã cũng biến sắc mặt, thế nhưng nhớ ra chuyện gì đó, vẻ mặt lại lạnh đi, khinh thường hừ một tiếng. Trước kia gã kiêng kị Bạch Tiểu Thuần, thế nhưng hiện tại gã đã phát thề, nguyện dưới trướng của Huyết Mai thiếu chủ, nên sự kiêng kị của gã cũng đã giảm xuống rất nhiều rồi.
“Sau lưng ai cũng có đại nhân vật cả, ngươi gây khó dễ được ta sao?” Thần Toán Tử cười lạnh.
Bạch Tiểu Thuần không để tâm đến ánh nhìn của đám người này, khoanh chân ngồi xuống một chỗ gần đó. Xung quanh hắn vốn từng có vài ba người, thế nhưng lúc này cả bọn đều cung kính tranh thủ giãn ra một khoảng cách, dẫu gì thì uy danh Dạ Táng, mấy ngày nay đã hoàn toàn được truyền khắp bốn phương a.
Không lâu sau, từng người từng người cũng lần lượt tiến đến. Trong này không chỉ có Trúc cơ sơ kỳ, Trúc cơ trung kì, mà còn có cả Trúc cơ hậu kì. Mãi nửa nén nhang sau, Đại trưởng lão Tống Quân Uyển cùng hai Huyết sắc trưởng lão đi tới, tất cả mọi người đều đứng dậy bái kiến. Trong lòng cả bọn đều vô cùng kinh ngạc khi nhìn Đại trưởng lão vốn ngày thường ăn mặc nóng bỏng bạo dạn, thế nhưng trang phục lúc này đã được thay đổi.
Không còn nóng bỏng như vậy, mà còn có chút kín đáo, thế nhưng cái phong cách này khi kết hợp với dung nhan tuyệt mỹ kia, chẳng những khiến mị lực của Tống Quân Uyển giảm bớt, mà ngược lại còn đại tăng lên.
Đám tu sĩ nơi này đều kinh hãi, một vài người còn trợn cả hai mắt lên.
Tống Quân Uyển mỉm cười, ánh mắt đảo qua đám người. Nụ cười này khiến đám người có chút hoảng hốt, trái tim Bạch Tiểu Thuần càng là nhảy lên liên hồi. Chỉ là không hiểu vì sao ánh mắt nàng dừng một chút trên người Bạch Tiểu Thuần, rồi lại hung hăng trừng mắt nhìn hắn.
"Lại ra chiêu!" Bạch Tiểu Thuần khẩn trương, càng thêm cảnh giác. Ba ngày trước nhìn mình tươi cười như hoa, bây giờ lại trừng mắt nhìn mình. Ngay khi Bạch Tiểu Thuần còn kinh ngạc, đang phân tích ý đồ nàng này là gì thì giọng nói của Tống Quân Uyển đã vang khắp bốn phía.