Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
“Đại trưởng lão, mấy chuyện Huyết Mai nói ta hoàn toàn không tin, trong lòng ta, người thánh khiết như hoa sen, cho dù là bất cứ thứ gì ô uế trên thế gian này cũng không thể vấy bẩn được. Vẻ đẹp của người như đóa thủy tiên, ta không cho phép mấy thứ ô uế đó vấy lên người ngươi, dù là một chút cũng không được!” Cảm xúc của Bạch Tiểu Thuần trào dâng như bị kích động, trong hai mắt hắn không chỉ có bi thương mà còn đầy vẻ thương tiếc.
“Đại trưởng lão, trong lòng ta ngươi là như vậy đó, là mong ước, khát vọng của ta, là bến đỗ bất biến trong tâm ta, là tiên tử lý tưởng của ta, là sự thánh khiến mà cả đời này ta phải bảo vệ!” Bạch Tiểu Thuần bi phẫn muốn chết, cả người run rẩy, thất vọng trong lòng và chấp niệm như hòa lẫn vào nhau hóa thành điên cuồng, lại như bị kềm hãm đến cực hạn mà bộc phát tất cả ra ngoài.
“Cả đời Dạ Táng ta, giết chóc vô số, tàn nhẫn vô biên. Ta đánh mất nhân tính, đánh mất tình cảm, đánh mất nhiệt huyết, ta chỉ còn lại một cái xác trống rỗng chỉ có băng lãnh, chỉ có giết chóc và tàn nhẫn, nhưng trong đó vẫn còn có một tia sáng sót lại. Tia sáng rực rỡ đó xuất hiện khi ta lần đầu tiên gặp được đại trưởng lão.” Tay áo Bạch Tiểu Thuần hất lên. Sát khí trên người hắn lúc này tựa như càng lúc càng không khống chế nổi mà tản ra, khiến người cảm khác nhận được, không tự chủ mà hiện ra hình ảnh núi thây biển máu trong đầu, càng còn một cảm giác thiết huyết đang không ngừng ầm ầm trào dâng.
Thân thể mềm mại của Tống Quân Uyển không ngừng chấn động, nàng kinh ngạc nhìn Bạch Tiểu Thuần, nhìn thấy được vẻ thất vọng, thống khổ và bi thương trong mắt hắn, nhìn thấy vẻ mỹ hảo, thánh khiết và chấp nhất ẩn sâu trong mắt hắn như bị hiện thực tàn khốc trước mặt mà không ngừng nghịch chuyển, sụp đổ tan vỡ, khiến cả người hắn gần như cuồng loạn.
“Nói ta lựa chọn Trung Phong, không bằng nói là, là ta lựa chọn đại trưởng lão ngươi a.”
“Ngươi nói ta sắc lang, ngươi sai rồi, ta chưa từng như vậy. Chỉ là mỗi lần nhìn ngươi, ta không kìm chế được cảm xúc muốn che chở lấy….”
“Thế nhưng, đại trưởng lão, ngươi bây giờ không phải là ngươi nữa!” Bạch Tiểu Thuần rống to, ánh mắt càng đỏ lên. Vẻ thống khổ càng thêm dày đặc.
“Ngươi mặc y phục lại bình thường, chỉnh lại ánh mắt kia, thu lại cái vẻ vũ mị của ngươi đi…xin ngươi trả lại cái thánh khiết không thể khinh nhờn của Tống Quân Uyển trong lòng ta, ánh rạng đông khiến Dạ Táng ta nguyện cả đời muốn bảo vệ, trả lại cho ta….” Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần dữ tợn, điên cuồng gào thét, thanh âm chấn động cả động phủ, khiến mặt nước hồ nhỏ phải rung chuyển như muốn phát tiết tất cả cảm xúc của bản thân hắn qua tiếng gào thét này.