Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
“Tiểu quỷ, cứ mỗi lần gặp đều dùng ánh mắt sắc lang này nhìn ta, muốn gì hả?” Tống Quân Uyển nghe vậy mỉm cười đầy yêu kiều, rồi trừng mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần. Cho dù không cố tình dùng ánh mắt câu dẫn đấy, nhưng gương mặt tuyệt mỹ của nàng cùng với đôi mắt như nước hồ kia, nhìn qua lại đặc biệt đầy phong tình.
“Tống tỷ tỷ tuyệt đại tao nhã, ta…ta cũng không hiểu sao nữa, cứ luôn không kìm được mà nhìn lại…” Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm hô to một tiếng yêu nghiệt…Thế nhưng khi nghĩ tới lỡ như mình không thể trở thành Đại trưởng lão được, thì đành phải vào khuê phòng đối phương trộm kiện Vĩnh hằng Bất diệt kia, cho nên đành phải lộ ra bộ dáng ngượng ngùng, nhẹ giọng trả lời.
Nói xong, hắn còn liếc thêm vài lần nữa, đây là hành động khác hẳn với những người khác, cũng là điểm mà Tống Quân Uyển cảm thấy hắn thú vị đấy.
Hai người đầu mày cuối mắt khiến đám tu sĩ Trúc cơ xung quanh cảm thấy đắng chát trong lòng, thầm than thở không thôi. Mà đám người này không những hận thù Bạch Tiểu Thuần, mà còn có thêm cả đố kị nữa…
Mà Thần Toán Tử lại càng trợn lé cả mắt, hơi thở dồn dập, gã hận không thể thay thế Bạch Tiểu Thuần đứng trước mặt Tống Quân Uyển, cùng với vị Đại trưởng lão Trung Phong, vưu vật truyền thuyết này…liếc mắt đưa tình như vậy đấy.
“Ta đang thắc mắc vì sao lại có cơn gió chướng thổi qua, nguyên lai là Tống Quân Uyển ngươi đến, tránh ra!” Nhìn thấy hai người này cứ thế trước mắt mình, vẻ lạnh lẽo trong mắt Huyết Mai càng nhiều hơn, bèn hừ lạnh lên một tiếng, đóa mai đỏ bị ngừng lại giữa không trung lập tức chấn động, cưỡng ép rơi xuống.
“Đỗ Huyết Mai, nơi này là Trung Phong, ngươi không nên làm càn quá thế!”
Tống Quân Uyển nghe vậy nở nụ cười đầy băng hàn, đồng thời vung tay phải lên, trận pháp lạc ấn bốn phía Trung Phong đột nhiên xuất hiện, so ra còn mãnh liệt hơn trận pháp mà lúc nãy Huyết Mai thi triển ra. Trận pháp lóe lên, đóa mai đỏ tự động sụp đổ, truyền ra tiếng nổ vang, rồi hóa thành một lượng lớn huyết khí tản đi, cũng có không ít huyết khí được Huyết Mai hấp thụ lại, dung nhập vào thể nội của nàng.
“Ta muốn làm gì, ngươi dám quản sao?” Huyết Mai hất cằm lên, lãnh ngạo đáp lời. Vẻ mặt cũng lộ ra thần sắc khác biệt hẳn với trước đó, có trào phúng, có khiêu khích.
“Ta hôm nay lại muốn quản một chút, xem ngươi có dám động đến Dạ Táng hay không!” Tống Quân Uyển cười lạnh. Tay phải bấm niệm pháp quyết điểm chỉ xuống mặt đất, trận pháp lại được mở rộng phạm vi ra, trong chớp mắt đã khuếch tán hơn một nửa khu vực đốt cuối ngón tay này, ánh mắt nàng cũng đầy khinh miệt và khiêu khích.
Bạch Tiểu Thuần cảm động, hắn kiên định đứng sau lưng Tống Quân Uyển, còn hung hăng trừng mắt với Huyết Mai.
“Vốn ta chỉ định lấy hai tay của hắn coi như dạy hắn một bài học. Nhưng nếu ngươi đã che chở, thì ta phải g**t ch*t hắn!” Huyết Mai tiến về phái trước một bước, tu vi ầm ầm bộc phát, hình thành nên một vòng xoáy chín tầng, tựa như kết nối với bầu trời, khí thế ngập trời nổi lên. Khí thế này, chỉ có chín lần triều tịch Địa mạch Trúc cơ mới hình thành được như vậy đấy!