Dịch giả: trongkimtrn
Bạch Tiểu Thuần đã giết đỏ cả mắt rồi. Từ sự tình ở Lạc Trần gia tộc đã khiến hắn hiểu rằng: Với những kẻ muốn tính mạng của mình, thì bản thân hắn phải hung tàn hơn, phải ác hơn bọn chúng. Phải giết đối phương trước khi để bọn chúng giết mình!
Như vậy, mình mới có thể bảo toàn tính mạng!
Lúc hắn ra tay, thì thân ảnh của hắn hóa thành một luồng cầu vồng, phát ra tiếng nổ vang kinh thiên động địa. Khi tới bên cạnh một tên hộ pháp Trúc cơ vừa oanh kích ra một đạo kiếm khí, hắn hung hăng đụng thẳng vào y.
“Ầm”một tiếng nổ vang lên. Tên Trúc Cơ tu sĩ đó phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, thân thể y trực tiếp nổ bung, huyết nhục mơ hồ.Khi lao ra từ đám máu thịt be bét, lập tức Bạch Tiểu Thuần nâng tay phải lên chụp lấy một tên tu sĩ Trúc Cơ đang định đánh lén hắn. Trong tiếng kêu kêu thảm thiết, tên tu sĩ Trúc cơ đó trực tiếp bị hung hăng xé ra.
Toàn thân Bạch Tiểu Thuần đều là máu tươi, hô hấp của hắn hỗn loạn, hai mắt đỏ thẫm và rống to.
"Đến đây, chạy cái gì?"
"Không phải các ngươi muốn tới giết ta sao?!"
"Đến đây!" Nhoáng một cái, Bạch Tiểu Thuần đã xuất hiện sau lưng một tên tu sĩ Trúc Cơ khác đang hoảng sợ muốn chạy trốn, đưa tay phải chụp lấy bả vai đối phương.Tên tu sĩ Trúc Cơ này hét lên, đưa tay bấm niệm pháp quyết rồi đánh thẳng vào người Bạch Tiểu Thuần. Thân thể Bạch Tiểu Thuần vụt qua, hắn không thèm để ý mà nắm cổ đối phương, hung hăng bẻ một cái!
Âm thanh “Răng rắc” vang lêng, người này cũng khí tuyệt bỏ mình.
Lúc Bạch Tiểu Thuần quay đầu lại nhìn bốn phía, toàn bộ những tên tu sĩ Trúc Cơ còn lại đều điên cuồng bỏ chạy. Cả đám bọn chúng đều mang thần sắc sợ hãi, hoặc là chạy trốn về động phủ, toàn lực mở ra trận pháp bảo hộ, hoặc là chạy trốn tới chỗ xa hơn.
Đại đa số trong đám ngườithì vừa hoảng sợ vừa tụ tập lại cùng một chỗ, hợp thành trận pháp, ngăn cản Bạch Tiểu Thuần bước vào. Tống Khuyết và Thần Toán Tử cũng ở trong đám người này.
"Ngươi không phải làcon người!"
"Tachưa từng gặp quahung ma nào tàn nhẫn như vậy cả!"
"Trời ạ, không ngờ tên Dạ Táng này lại kh*ng b* như thế!!"
Những người này đã bị sự bộc phát của Bạch Tiểu Thuần dọa cho kinh hãi.Hiện giờ, ánh mắt bọn chúng khi nhìn Bạch Tiểu Thuần không khác một tên hung thần ác sát là mấy, quần áo đẫm máu, thần sắc dữ tợn, ẩn chứa sát ý vô tận.
Cái dạng tàn khốc này, cái loại điên cuồng này đã làm cho tâm thần mọi người run rẩy. Cho dù là Tống Khuyết, cũng đều hít vào một hơi sâu, còn Thần Toán Tử thì càng kinh hồn tán đảm.
Bọn chúng thân là đệ tử Huyết Khê tông, tại trong mắt chúng nhân thì đều là kẻ hung tàn vô cùng. Nhưng vào giờ khắc này, trong mắt bọn họ thì Bạch tiểu Thuần mới đúng là hung tàn không thể hình dung.
Chỗ đặc biệt là, trong quá trình này, chủ nhân cái thanh âm ngăn cản Bạch Tiểu Thuần trước đây lại không có lên tiếng nữa.
Thậm chí đám người đại trưởng lão, cũng nhìn lại ở xa xa, từng người một đều đang động dung. Nhưng không một ai đi ngăn cản, thậm chí khi quá trình này xay ra thì trên bầu trời có từng đường cầu vồng gào thét bay đến, hóa thành thân ảnh mà nhìn cảnh Bạch Tiểu Thuần giết chóc, cũng không nói gì.
Bạch Tiểu Thuần thở hồng hộc, nhận thấy bản thân không cách nào đánh phá được trận pháp mà bọn chúng liên hợp bố trí thì hắn lại âm lãnh cười cười, dùng toàn lực bộc phát mà công kích một cái động phủ nằm ở bên cạnh. Một nén nhang trôi qua, dựa vào lực lượng thân thể kinh khủng, hắn trực tiếp phá tung cái động phủ kia, đi vào. Lúc đi ra, hắn kéo ra một cỗ thi thể tu sĩ Trúc Cơ vừa mới trốn ở trong đó, ném vào trận pháp do nhũng người kia bố trí. Khi sự mỏi mệt lan tràn toàn thân, thì hắn dứt khoát ngồi ở một bên, lau máu tươi trên mặt rồi ngẩng đầu nhìn những người đang ở bốn phía trên bầu trời.