Dịch giả: nhatchimai0000
Trong một góc động phủ, Bạch Tiểu Thuần nhớ rất rõ là đã tra xét tỉ mỉ, lúc trước không có nhưng bây giờ thế nào lại nhìn thấy một con thỏ xuất hiện...
Thực tế này làm cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy run sợ. Hình ảnh con thỏ dựng tai thẳng lên như đang muốn nghe rõ những lời mình nói làm cho Bạch Tiểu Thuần kinh hãi hoàn toàn, lại còn nhìn chằm chằm vào mình nữa chứ.
Bộ dạng kia như đang chờ mình nói xong...
Lúc này một người một thỏ cứ nhìn nhau rồi con thỏ nhảy thật nhanh ra cửa động. Vốn định ra tay nhưng hành động con thỏ nhanh quá, trong lúc Bạch Tiểu Thuần trợn mắt há mồm nhìn thì nó đã biến mắt khỏi cửa, phút chốc chả còn thấy bóng dáng.
Bạch Tiểu Thuần điên tiết, đầu óc như phát nổ. Hắn biết đây là chuyện lớn rồi. Một khi con thỏ bép xép kia chạy đi nói linh tinh khiến mọi người biết mình là Bạch Tiểu Thuần thì chết chắc...
Dù chỉ nửa câu lộ ra cũng thật là hiểm, Bạch Tiểu Thuần không dám nghĩ tới hậu quả. Mồ hôi nhỏ xuống mát lạnh. Từng giọt từng giọt nhỏ tong tong. Hắn định mặc kệ cho con thỏ này nói bậy bạ đi nhưng lại bi ai phát hiện dù bản thân rất thận trọng, lúc nào cũng ngó nghiêng bốn phía nhưng không thể xác thực ... Con thỏ xuất quỷ nhập thần quá, chẳng biết nó đã âm thầm theo mình bao lâu, nghe được bao nhiêu đây.
"Tao muốn giết mày!" Bạch Tiểu Thuần nóng nảy, lao vù ra khỏi động phủ. Vừa ra ngoài hắn đã thấy con thỏ bép xép đứng trên một gốc đại thụ đằng xa đang lải nhải gì đó.
"Dạ Táng, ngươi thay lòng rồi. Ngươi đã quên lời thề non hẹn bể, ngươi đã quên biết bao ân ái giữa chúng ta, ngươi đã thay đổi..."
Giọng con thỏ bép xép này rõ to, vọng khắp bốn phía khiến không ít tu sĩ Trúc cơ sửng sốt. Khi ai nấy đều nghe rõ thì cảm thấy kinh ngạc.
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, những lời này hắn chẳng biết là ai nói nhưng hắn có thể chắc chắn rằng nhất định nó đã theo mình lâu rồi. Nỗi sợ hãi khiến Bạch Tiểu Thuần sởn da gà. Hắn hét lớn, bất chấp mọi chuyện, tay phải giơ lên bấm niệm pháp quyết điểm tới. Lập tức huyết khí bốn phương tụ lại thành một đạo kiếm khí, từ ngón tay Bạch Tiểu Thuần phóng ra.
Đây không phải là kiếm khí bình thường mà là Bất Tử Kiếm Khí. Nó vừa xuất đã dẫn động huyết khí bốn phía làm cho tốc độ tăng lên. Ầm một tiếng hạ xuống, trong nháy mắt chém gốc đại thụ chia năm xẻ bảy trong lúc con thỏ nhảy vội về phía trước.
"Thật quá đáng, chỉ mới hút đi một tý huyết khí, ta là tu sĩ Trúc cơ Huyết Khê Tông cơ mà, thế mà muốn giết ta, định bức ta mưu phản tông môn chăng!" Con thỏ vừa rát họng truyền lời vừa nhanh chóng đào tẩu. Bạch Tiểu Thuần điên cuồng, rống to truy kích, tay phải vung lên, một đạo kiếm khí gào thét bay ra, hóa thành cầu vồng đâm thẳng tới chỗ con thỏ khiến cho một góc huyết đầm tan vỡ.