Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Thần Toán Tử cắn răng ra ngoài, khi nghe đồng môn tán gẫu với nhau trong lúc đổi lấy đan dược mới biết đối phương không phải cố tình ám toán mình. Có điều hận ý của gã không vì thế mà giảm đi, bèn nói cho mọi người biết mình đã tính toán ra đầu sỏ chuyện này hoàn toàn không phải là thiên tai, mà đã có kẻ dùng cách nào đó rút đi Huyết khí xung quanh.
Thần Toán Tử cũng là một kẻ có danh tiếng tại Trung Phong, do vậy lời gã nói rất được mọi người tin tưởng, những kẻ bị ảnh hưởng hai ngày nay đều đồng loạt mang theo sát ý lùng sục suốt đêm.
Chỉ là thêm hai ngày trôi qua nữa nhưng bọn họ lại không tìm ra chút dấu vết nào, mà huyết khí vẫn cứ giả bớt như thường, khiến sát cơ của mỗi người đều dâng lên ngập trời, bèn mở rộng phạm vi tìm kiếm. Dần dần, lời đồn đã bắt đầu lan truyền.
“Nghe nói chưa, Trung Phong chúng ta vừa xuất hiện ra một tên tu sĩ thần bí, tên này cứ đêm xuống là lại lẻn đến khắp khu vực Trung Phong hấp thu lấy Huyết khí!”
“Đến cùng thì tên gia hỏa này là ai, chắc hắn chán sống rồi. Ta mà tìm ra được hắn, tông môn có ngăn trở cũng vô dụng a.”
Những lời này ban ngày Bạch Tiểu Thuần cũng có nghe thấy, bèn sợ mất mật, đành yên lặng vài ngày. Có điều khi nhìn thấy tốc độ tu luyện của mình giảm sút rõ rệt bèn sốt ruột, cho nên lại cắn răng tiếp tục ra ngoài.
Mấy ngày tiếp theo hắn càng thêm cẩn thận, khiến đám tu sĩ Trúc cơ dưới đốt cuối ngón tay Trung Phong này như muốn phát điên lên, số kẻ ra ngoài phát thệ tìm cho bằng được hắn ngày càng nhiều. Thậm chí để người khác không nghi ngờ gì, Bạch Tiểu Thuần còn gia nhập vào đám người kia, cùng nhau lùng sục mọi chỗ, kèm thêm thanh âm chói tai, vẻ mặt phẫn hận tựa như chính mình cũng là người bị hại.
Cứ như vậy mà ba ngày nữa trôi qua, Bạch Tiểu Thuần tiếp tục ra ngoài tản bộ vào ban đêm, định thừa cơ hút lấy Huyết khí nhưng lại phát hiện có một lượng lớn tu sĩ Trúc cơ Trung Phong xuất động, tới tới lui lui tìm kiếm khắp nơi khiến cả đêm dài hắn đều không có cơ hội ra tay.
Bạch Tiểu Thuần ngẫm nghĩ, cũng không gắp gáp mà chờ đợi thêm mấy ngày nữa, tu sĩ Trúc cơ trong Huyết Khê Tông vốn không đoàn kết với nhau, sau mấy ngày cũng giải tán. Bạch Tiểu Thuần lại nghêu ngao vui thích ra ngoài hấp thụ.
“Hừ hừ, so đấu với Bạch Tiểu Thuần ta, loại chuyện này ta có kinh nghiệm đầy mình!” Bạch Tiểu Thuần nâng cằm, hất tay áo nhỏ ngạo nghễ đi ra.
Một đêm này, thu hoạch lớn….thậm chí khi hắn chạy ngang qua một chỗ kia, theo bản năng vô tình hút vài hơi chợt cảm nhận được nơi này còn có Huyết khí nồng đậm hơn hẳn những khu vực khác, tràn ra từ trong một động phủ. Bạch Tiểu Thuần đầy kinh hỉ nhưng không dám dừng lại quá lâu, tranh thủ đi xa.