Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Nhìn đám người cắn răng cúi đầu bái kiến, Bạch Tiểu Thuần đầy hưng phấn đắc ý, thế nhưng lại làm ra một bộ nghiêm nghị, cười khà khà, ánh mắt đảo qua từng người.
“Dạ hộ pháp…đệ tử…đệ tử nguyện dùng toàn bộ tích góp, đổi lấy một viên Trúc Cơ đan…” Triệu Vô Thường cắn răng, vội mở miệng.
Gã nói xong thì đám người xung quanh cũng đồng loạt xem xét lại. Nếu như không thể cướp được đan dược thì nên chuyển suy nghĩ sang lấy lòng Bạch Tiểu Thuần, đổi lấy một viên Trúc Cơ đan.
Đối với bọn họ, Trúc Cơ đan trân quý đến một mức độ khó mà tưởng tượng được. Nếu bỏ lỡ cơ hội này, chỉ sợ phải rất lâu sau bọn hắn cũng không chắc có thể đạt được Trúc Cơ đan đấy.
Hơn nữa, lúc này chỉ cần thêm một viên Trúc Cơ đan nữa, là bọn họ có đủ tư cách một bước lên trời. Nghĩ vậy, tất cả mọi người không khỏi sốt ruột.
Ánh mắt Triệu Vô Thường lộ ra vẻ quả quyết, còn vương chút tơ máu, gã nhớ đến gia tộc mình đang xuống dốc, nhớ đến một vài cừu gia đã có vài người Trúc cơ thành công. Nếu bản thân gã không cách nào Trúc cơ trong thời gian ngắn tới, chờ đợi gã sẽ là gia tộc diệt vong, mà bản thân gã không khéo cũng có thể bị hãm hại mà chết trong tay chúng.
Nghĩ tới đây, Triệu Vô Thường hung hăng cắn răng một cái, rồi đột nhiên tiến đến quỳ trước mặt Bạch Tiểu Thuần, nâng tay phải chỉ vào mi tâm. Mi tâm gã lóe lên huyết quang, rồi một giọt máu tươi xuất hiện, chính là giọt Tiên Huyết mang theo một phân hồn của gã.
Loại thuật pháp này là một bí thuật mà khi xưa gã vô tình đạt được, tuy nhiên tu vi bây giờ của gã mà vận dụng thì phải chịu phản phệ cực lớn. Khi giọt Hồn huyết này xuất hiện, sắc mặt gã tái nhợt, phun ra một ngụm máu lớn, gã ngẩng đầu nhìn Bạch Tiểu Thuần mang theo thanh âm khàn khàn và điên cuồng.
“Dạ hộ pháp, nếu ngươi có thể để cho ta Trúc Cơ, Triệu mỗ nguyện làm nô bộc cho ngươi một giáp!”
Giọng nói kịch liệt của Triệu Vô Thường vang khắp bốn phía khiến đám đệ tử xung quanh không khỏi trợn mắt há hốc mồm, cả đám đồng loạt nhìn Triệu Vô Thường với ánh mắt phức tạp. Cho dù bọn họ có khát vọng Trúc Cơ cực độ, nhưng so sánh với tự do thì khó mà quyết định được như vậy.
Lúc này cả đám đệ tử đều trầm mặc lại, bọn họ không có phương pháp phân tách ra Hồn huyết, nhưng cho dù là có…thì khi cân nhắc mọi chuyện, cũng đều thở dài mà không muốn dùng tự do để đánh đổi.
Dù sao Trúc cơ đan khó kiếm, nhưng cũng không ai dám chắc ngày sau không có cơ duyên đạt được.
Bạch Tiểu Thuần có chút động lòng, bèn liếc nhìn qua Triệu Vô Thường một cái rồi nhìn giọt Hồn huyết kia. Hắn không phải là kẻ mới bước vào tu chân giới, cũng biết một vài kiến thức cơ bản. Sau khi trầm ngâm một chút thì hắn đưa tay phải điểm một chỉ, giọt Hồn huyết kia bay đến trước mặt hắn, đụng vào đầu ngón tay hắn rồi biến mất tăm.