Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Bọn hắn chỉ có thời gian một tháng mà thôi, nếu trong một tháng này không tìm thấy Bạch Tiểu Thuần, không lấy được Trúc cơ Đan thì coi như thất bại. Nghĩ đến đây, tất cả như phát cuồng lên.
Mà như vậy nên thù hận của bọn họ đối với Bạch Tiểu Thuần đã đến mức độ khó hình dung, gần như không đội trời chung.
"Dạ Táng, ngươi quá độc rồi!!"
“Tuy Huyết Khê Tông chúng ta chú ý tới mạnh được yếu thua, cũng càng đề cao Nhất tướng công thành vạn cốt khô, thế nhưng ngươi không thể độc địa đến mức độ này a!”
“Mười viên Trúc cơ đan, ngươi ném ra cho người khác một viên cũng được a!!!”
“Coi như ngươi ẩn nấp trong núi lửa, cũng vô dụng thôi. Mê cung trong núi lửa không lớn, thế nào chúng ta cũng tìm ra ngươi!”
Trong lúc mỗi người này đều mang theo sát cơ chạy khắp các thông đạo của mê cung tìm kiếm Bạch Tiểu Thuần, thì lúc này Bạch Tiểu Thuần đang quẹo trái quẹo phải mà đi, đột nhiên bước chân ngừng lại. Trước mặt hắn lúc này là một khe đá, bên trong mọc một mảng lớn Tam Diệp Thảo.
Trong đó có một gốc, có bốn lá!
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, lập tức nhổ gốc Tứ Diệp Thảo này lên, cẩn thận nhìn ngó kĩ lưỡng một chút, ánh mắt đầy hưng phấn.
“Quả nhiên nơi này có Tứ Diệp Thảo, ha ha, Luyện linh của ta có thể tiến hành bốn lượt rồi.” Trong lòng hắn đầy phấn khởi. Sau khi lấy được thì nhanh chóng đi về phía trước, tựa như hắn đã quên mất chuyện tình Trúc cơ đan, mà bắt đầu tìm kiếm Tứ Diệp Thảo trong mê cung rộng lớn dưới lòng đất này.
Rất nhanh, bốn ngày cũng đã trôi qua, trong khoảng thời gian này Bạch Tiểu Thuần cũng gặp mấy người khác đươc vài lần. Thông thường mấy người kia vừa phát hiện ra Bạch Tiểu Thuần đã lập tức đánh tới, Bạch Tiểu Thuần vội ho lên một tiếng, nhanh chóng nhoáng người chui vào một thông đạo khác rồi biến mất tăm, tiếp tục tìm kiếm Tứ Diệp Thảo.
Trên đường đi, hắn cũng có gặp vài con Huyết thú, sau khi cẩn thận quan sát một con Huyết thú đặc thù của nơi này, hắn cảm thấy rất kinh ngạc, lựa chọn tránh đi rồi lại tìm kiếm Tứ Diệp Thảo.
Ba ngày nữa qua đi, lúc này Bạch Tiểu Thuần đang vội vã chạy trong một thông đạo, tới được cái hố sâu rộng hơn mười dặm là nơi giao nhau của rất nhiều thông đạo. Trong hố này mọc vô số cây nấm khổng lồ, cây nhỏ nhất cũng cao bằng người thường, mà lớn hơn thì cao khoảng mười trượng.
Mấy cây nấm này có nhiều màu sắc khác nhau, có cây nấm gần như trong suốt, tất cả đang lắc lư chập chờn theo một quy luật nào đó. Ở giữa đám nấm kia là rất nhiều huyết sắc Tam Diệp Thảo, nhìn kỹ hắn thấy bên trong cứ cách một khoảng lại có một gốc Tứ Diệp Thảo.