Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Vô số sợi tơ màu xanh lục từ trong Thi động, trên mặt đất, trong đám thảo mộc, từ những tảng đá lớn nhanh chóng ngưng tụ lại trở thành một bức tường ngăn cách trước mặt Bạch Tiểu Thuần, ngăn cản một kích này của Hứa Tiểu Sơn.
Tiếng ầm vang chấn động, vô số sợi tơ màu xanh lục bị vỡ tan, nhưng đồng thời một kích chứa phẫn nộ của Hứa Tiểu Sơn cũng bị suy yếu và cản trở một phần.
Đám người xung quanh giật nảy người, nhưng bọn họ còn chưa kịp lên tiếng kinh hô …
Ngay sau đó, từng đạo thân ảnh lần lượt từ trong Thi động bay ra, thậm chí có một ít thân ảnh còn đâm thẳng qua đám đất đá, gào thét đầy quỷ dị. Nháy mắt đã xuất hiện, trực tiếp đứng chắn trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Rõ ràng bọn chúng đều là một đám Luyện Thi với bộ dạng khác nhau, trên thân thể mỗi cỗ Luyện Thi đều tản ra sát khí mạnh yếu khác nhau. Điểm chung của bọn chúng, đó là trên người đều mọc ra lông xanh dài!
“Đó là…chết tiệt, đó là Luyện Thi của ta!!! Dạ Táng, ta sẽ giết ngươi!”
“Không có khả năng, Luyện Thi của ta làm sao lại bảo hộ cho Dạ Táng!!!”
“Rốt cuộc đây là làm sao vậy??? Dạ Táng, ngươi muốn chết!!!” Đám người bốn phía lúc này đều cảm thấy như sấm động ầm ầm, vẻ mặt hoàn toàn biến đổi, đồng loạt gào thét. Không ít người lấy ngọc giản điều khiển Luyện Thi ra thử nghiệm, mới trợn mắt há mồm phát hiện Luyện Thi của mình không đáp lại chút nào.
Một màn này khiến sắc mặt Hứa Tiểu Sơn biến đổi, một kích của gã tuy mạnh mẽ, thế nhưng trước mặt Bạch Tiểu Thuần lúc này đã có hơn một trăm cỗ Luyện Thi hoàn toàn ngăn cản lại. Coi như Hứa Tiểu Sơn có ra một kích mạnh mẽ hơn nữa thì cũng khó mà tồn tại lâu hơn được.
Trong tiếng nổ vang này, hơn mấy chục cỗ Luyện Thi bị đánh bật ra. Chấn động của một kích đầy tử vong này tiêu tán, còn lại Bạch Tiểu Thuần ngây ngốc, trợn tròn mắt đứng đó, từ đầu đến cuối cũng không chút động đậy.
Lúc này đám Luyện Thi từ bốn phía trong đống sụp đổ của Động Thi không ngừng leo ra ngoài, nhanh chóng tập trung xung quanh hắn. Dần dần, Luyện Thi vây xung quanh hắn đã lên tới số lượng hơn một ngàn, đồng loạt hướng về phía Hứa Tiểu Sơn mà gào thét.
Đám người xung quanh lúc đầu còn kinh hãi hít sâu vào một hơi, nhưng hiện tại thì chỉ lặng ngắt như tờ. Mỗi đệ tử đều bị một màn đầy quỷ dị vừa rồi dọa cho tê dại cả da đầu, tất cả đều lùi lại, nhìn Bạch Tiểu Thuần kia đang được bảo vệ bởi tầng tầng lớp lớp hơn một ngàn Luyện Thi sát khí ngập trời mà run rẩy cả tâm thần.
Da đầu Hứa Tiểu Sơn như muốn nổ tung, cảm thấy tình cảnh trước mắt thật không thể tưởng tượng được.
Tròng mắt Đại trưởng lão Thi Phong ở cách đó không xa như muốn rớt ra ngoài. Lão phải trải qua bao nhiêu năm tranh đoạt đầy thảm liệt, rốt cuộc mới đoạt được chức vị Đại trưởng lão đến tay, chủ trì Thi Phong gần trăm năm qua, lão tự nhận cả đời này thấy được vô số Luyện Thi, hiểu rất rõ Luyện Thi đấy, thậm chí cho dù là một số tu sĩ Kết Đan cũng chưa chắc so được với chính mình.
Thế nhưng bây giờ nhìn thấy hơn một ngàn Luyện Thi đang bảo vệ lấy Bạch Tiểu Thuần, hơi thở lão có chút dồn dập, ánh mắt lóe sáng ngời.
“Sao hắn làm được như vậy!”
Ngay khi mọi người còn đang chấn động, Bạch Tiểu Thuần cũng suýt khóc.
“Xong, xong rồi, Dưỡng Thi phường bị ta hủy, đám Luyện Thi này không hiểu thế nào lại bảo vệ lấy ta, hiển nhiên là không nghe lời đám chủ nhân lúc đầu của chúng. Ta vậy mà lập tức đã đắc tội với hơn một ngàn đệ tử…đây là muốn bức ta phản tông a…làm sao bây giờ, làm sao bây giờ….”Bạch Tiểu Thuần lo lắng. Nếu lúc này tại Linh Khê Tông, hắn biết đã gây ra đại họa rồi, nhất định sẽ bị hung hăng trách phạt, còn về phần tại Huyết Khê Tông này, Bạch Tiểu Thuần đoán chừng bản thân hẳn phải bị đánh chết tươi.