Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
“Một số năm về sau, ta có thể tự hào nói với hậu nhân của ta rằng, lão phu Bạch Tiểu Thuần, cả đời khúc chiết, ở Linh Khê Tông từng nuôi thú, ở Huyết Khê Tông luyện qua đan!” Bạch Tiểu Thuần có chút tự đắc, cảm thấy dạng cố gắng này của mình, nếu sau này không trở thành Dược Sư vĩ đại nhất, luyện không ra Trường Sinh Bất Lão Đan, vậy thì quá không công bằng.
“Tuy nhiên ta cũng phải cẩn thận một chút, dù sao nơi này cũng không phải là Linh Khê Tông. Người ở đây đều hung tàn, nếu trong lúc ta luyện dược mà trêu chọc tới bọn hắn, thì đoán chừng sẽ không phải là ném tảng đá, mà là trực tiếp ném pháp bảo.” Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến đây thì trong lòng rung động mấy lần, lại chần chừ.
Sau một lúc lâu, hắn cắn răng một cái, trong mắt lộ ra quả quyết.
“Ta muốn trở thành Dược Sư vĩ đại nhất trên cái thế giới này, lại càng muốn trường sinh vĩnh tại, há có thể vì những trở ngại của Huyết Khê Tông này mà từ bỏ luyện đan!”
“Đến đi, con đường dược đạo của Bạch Tiểu Thuần ta, ai cũng không sợ!” Vẻ mặt của Bạch Tiểu Thuần nhìn thì âm trầm lãnh khốc, nhưng gương mặt chân chính ở dưới mặt nạ lúc này lại là nghiến răng nghiến lợi, ra vẻ bất cần.
Hắn không nguyện ý ở trong này nhìn thi thể quá lâu, trong lòng hắn khó mà có thể sinh ra được chút nào hứng thú. Giờ phút này hắn đang nghĩ, là dựa vào linh dược để giảm bớt thời gian, mau chóng hoàn thành nhiệm vụ này, mau chóng rời khỏi Thi Phong.
“Không phải là làm cho thi thể này mọc ra lông trắng sao. Quá đơn giản, ta chỉ cần luyện ra dược hương có thể làm mọc lông là giải quyết xong.” Bạch Tiểu Thuần lấy ra ngọc giản nhiệm vụ nghiên cứu cẩn thận, cuối cùng thì cười hắc hắc. Nhiệm vụ mà ngọc giản này yêu cầu, điểm quan trọng nhất chính là làm cho thi thể mọc ra lông trắng.
Dù sao ở Huyết Khê Tông, thi thể mọc ra lông trắng chính là Bạch Cương. Đây là một cái thường thức, cho đến bây giờ còn chưa xuất hiện sự tình phàm phẩm cương thi cũng có thể mọc ra lông trắng...
Bạch Tiểu Thuần sờ cằm, nhìn huyết thủy ở trong đầm nước, lại nhìn cỗ thi thể kia một chút, khoanh chân ngồi ở một bên, bắt đầu suy nghĩ đan phương.
Hiển nhiên là khó mà dùng đan dược bình thường để giải quyết thi thể này, mà cái cần chính là hương dược, sau khi đốt sẽ tràn ra sương mù, dung nhập vào trong thi thể, làm cho nó mau chóng tiến hóa.
Mấy ngày sau đó, Bạch Tiểu Thuần đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt đã có chút hồng. Hắn đứng dậy đi tới đi lui ở trong thi động, trong đầu không ngừng nổi lên hết ý nghĩ này tới ý nghĩ khác, sau khi chậm rãi tổng hợp lại thì có cái bị hắn ném đi, có cái được hắn chuyên chú thôi diễn.
Thậm chí hắn còn hỏi ý Dạ Táng giả về dược liệu của Huyết Khê Tông, cũng phát hiện ra không ít thứ mà Linh Khê Tông không có, lại dùng số điểm cống hiến không nhiều của Dạ Táng đi ra ngoài đổi lấy mấy phần. Trong lúc đi đổi những dược thảo đặc thù mà chỉ Huyết Khê Tông mới có này, Bạch Tiểu Thuần phát hiện ra giá cả của những dược thảo này đều hơi thấp.
Tựa như Huyết Khê Tông cũng đang khuyến khích đệ tử luyện dược, nhưng hiển nhiên là hiệu quả không được tốt. Đối với những đệ tử Huyết Khê Tông suốt ngày đều đề phòng và tranh đấu mà nói thì luyện dược quá hao phí tinh lực cùng với thời gian, lại càng hao phí tài nguyên. Nếu có được công phu này, không bằng đi cướp.