Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Một lúc lâu sau, Bạch Tiểu Thuần mới hít sâu vào một hơi, nén rung động trong lòng xuống. Lúc này hắn đã đến gần sơn môn, bốn phía quanh hắn là từng đạo cầu vồng bay qua của các đệ tử nội môn Huyết Khê Tông, trong đó cũng có cả Hộ pháp và trưởng lão Trúc cơ.
Trên người đám tu sĩ Trúc cơ này đều nồng đậm sát khí, hơn nữa còn đầy bá đạo và ngang ngược mà phi hành cực nhanh. Những nơi bọn họ đi qua, cả đám đệ tử nội môn đều phải lập tức cúi đầu bái kiến, không dám có chút hành động bất kính nào.
Thậm chí có một tu sĩ Trúc cơ như cảm thấy Bạch Tiểu Thuần vướng đường gã, bèn hất tay áo hóa thành cuồng phòng cuốn thẳng tới người hắn. Bạch Tiểu Thuần cũng phản ứng cực nhanh, bày ra cái dáng vẻ như bị cuồng phòng hất đi, còn bức được một tia máu tràn ra khóe miệng.
Tên tu sĩ Trúc cơ kia cũng không thèm liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần, tiếp tục gào thét bay qua.
Đám đệ tử nội môn thì nhìn mãi cũng quen thuộc với cảnh tượng này, cứ riêng phần mình mà bay đi xa. Có không ít tạp dịch ở khu vực tạp dịch dưới mặt đất thì lại ngẩng đầu đầy kính sợ đối với đám đệ tử nội môn và tu sĩ Trúc cơ lui tới trên bầu trời.
“Quá bá đạo!” Bạch Tiểu Thuần còn chút không phục, thế nhưng nghĩ tới nơi này là Huyết Khê Tông bèn nhịn lại, bay về phía khu vực mu bàn tay.
Vừa mới tới gần, một cơn sóng huyết sắc đột nhiên từ bàn tay này lan ra ngoài, tạo thành một trận pháp quét qua người Bạch Tiểu Thuần vài lần, rồi biến mất không còn dấu vết. Bạch Tiểu Thuần cũng không còn gặp phải trở ngại gì nữa, bèn tiến vào trong trận pháp, bước vào trong bàn tay khổng lồ kia.
“Cửa thứ nhất trót lọt!” Bạch Tiểu Thuần thở nhẹ một hơi. Cơn sóng xuất hiện vừa rồi chính là một phần của trận pháp phòng hộ Huyết Khê Tông, nếu không phải là đệ tử Huyết Khê Tông nhất định sẽ bị phát hiện ra thân phận ngay lập tức khi trận pháp quét qua.
Khu vực mu bàn tay của bàn tay khổng lồ này vô cùng rộng lớn. Bạch Tiểu Thuần đặt chân đến đây thì có lướt mắt nhìn quanh một chút, nơi này vậy mà rộng lớn gần bằng cả hai bờ Nam Bắc Linh Khê Tông gộp chung một chỗ. Nhìn vậy, Bạch Tiểu Thuần cũng có liên tưởng đến sự mạnh mẽ của Huyết Khê Tông.
Khu vựa mu bàn tay này chỉ có đệ tử nội môn được phép tiến vào. Đệ tử ngoại môn muốn đặt chân tới đây phải có tín vật, nếu không thì sẽ phải nhận trừng phạt tàn khốc của tông môn, nhẹ thì chịu Tiên hình, còn nặng thì sẽ bị chặt tay chân. Dưới sự tàn khốc này, tại Huyết Khê Tông tựa như tạo thành sự phân tầng hết sức sâm nghiêm bên trong.
Vốn dĩ Bạch Tiểu Thuần rất khẩn trương, thế nhưng khi đặt chân đên đấy, cảm giác thân thiết từ đại thủ và Bất tử Trường sinh Công tự động vận chuyển lại khiến lòng hắn càng lúc càng chấn động mãnh liệt.
“Chuyện này sao lại vậy được…” Tới bây giờ Bạch Tiểu Thuần vẫn còn có chút không tin. Nhưng khi cẩn thận quan sát mặt đất nơi này, cuối cùng cũng không thể không thừa nhận được chân tướng sự việc mà chính bản thân hắn cũng không tưởng tượng ra được.