Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Huyết Khê Tông nằm trên chi mạch thứ nhất trong bốn chi mạch thuộc Không Hà Viện, giáp giới với Linh Khê Tông tại dãy Lạc Trần sơn mạch.
Bay qua Lạc Trần sơn mạch là có thể tiến vào trong phạm vi thế lực của Huyết Khê Tông.
Bạch Tiều Thuần một đường bay nhanh, mang theo đầy cảm khái, dựa vào tốc độ Trúc cơ bây giờ, hắn nhanh chóng tới được dãy Lạc Trần này. Quay lại đây lần nữa khiến lòng hắn có chút phức tạp khi nghĩ lại những hung hiểm trong đó, mặt khác còn nghĩ tới chuyện tình Đỗ Lăng Phỉ mất tích nữa.
Nếu không có chuyện xảy ra tại Lạc Trần sơn mạch năm đó, Bạch Tiểu Thuần và Đỗ Lăng Phỉ cũng sẽ không tiếp xúc thâm tình với nhau, Đỗ Lăng Phỉ thậm chí cũng nhìn Bạch Tiểu Thuần không vừa mắt như Chu Tâm Kỳ hiện tại vậy.
Mà Bạch Tiểu Thuần cũng không chứng tỏ được khả năng gì của bản thân cả. Hết thảy mọi chuyện, đều vì biến cố nơi gia tộc Lạc Trần tại sơn mạch này mà cải biến tất cả.
Bạch Tiểu Thuần than nhẹ một tiếng, vẫn hướng về phía Lạc Trần sơn mạch mà đi. Ngang qua chỗ gia tộc Lạc Trần khi xưa, nơi này cũng không còn sót lại nhiều vết tích còn lại nữa, cỏ cây rậm rạp tựa như chưa từng có một gia tộc Lạc Trần nào xuất hiện ở nơi đây vậy.
Xa xa bên kia, Bạch Tiểu Thuần có thể nhìn thấy được một gia tộc khác được Linh Khê Tông chống lưng thay thế Lạc Trần gia tộc, trấn thủ tại dãy núi này.
Bạch Tiểu Thuần cũng không gây chú ý đến gia tộc này mà lặng yên bước vào trong vùng rừng núi. Tuy đã là tu sĩ Trúc Cơ thế nhưng trong này vẫn có rất nhiều hung thú hắn không trêu chọc tới được.
Mấy ngày đi đường này, hắn đã nhìn thấy được thế giới đầy rộng lớn trước mắt, còn nhìn thấy được một con cự thú Hồng hoang kinh người.
Đồng thời, khi gặp được mấy gia tộc tu chân trên đường thì hắn cũng đã rõ ràng lý do ngày đó Chưởng môn sư huynh triệu tập Trúc cơ tu sĩ bên ngoài đại điện.
“Huyền Khê Tông và Đan Khê Tông cuối cùng đã khai chiến…” Nhớ tới chuyện tranh giành vị trí của Không Hà Viện mà Trịnh Viễn Đông từng nói qua, Bạch Tiểu Thuần nhìn về nơi rất xa kia, trong đầu mường tượng cảnh chiến tranh của Huyền Khê Tông và Đan Khê Tông.
Một trận chiến này hẳn là đầy kinh thiên động địa. Đồng thời Bạch Tiểu Thuần cũng đang nghĩ, hẳn là…chiến tranh giữa Huyết Khê Tông và Linh Khê Tông cũng không còn xa nữa.
Nửa tháng sau, Bạch Tiểu Thuần đã xuyên qua dãy Lạc Trần sơn mạch, đặt chân tới phạm vi của Huyết Khê Tông. Trước khi tiến bước vào, Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi rồi chậm rãi lấy mặt nạ trong túi Trữ vật đeo lên mặt.
Ngay khi tiếp xúc với da mặt, mặt nạ này như hòa tan vào làn da Bạch Tiểu Thuần, rồi gương mặt của hắn nhanh chóng vặn vẹo, dần hiện ra một gương mặt xa lạ.
Gương mặt rất anh tuấn, còn đầy lạnh lùng, hơn nữa ánh mắt ôn hòa của Bạch Tiểu Thuần cũng bị mặt nạ cải biến mà lộ ra đầy vẻ lăng lệ và tàn nhẫn.
Bạch Tiểu Thuần hài lòng sờ lên mặt, sau đó lấy phục trang của Dạ Táng giả trong túi trữ vật mặc vào thay cho bộ đồ đệ tử Linh Khê Tông trên người. Cả người hắn nhanh chóng biến hóa, trở thành Dạ Táng.
Dưới sự che đậy của mặt nạ, công pháp trong thể nội hắn cũng khó mà bị người khác nhìn ra chút manh mối gì, còn tu vi Trúc cơ sơ kỳ của hắn cũng đã trở thành Ngưng khí tầng mười đại viên mãn.