Dịch giả: chickel
Trong nháy mắt, tay áo Trịnh Viễn Đông phất lên, lập tức thân thể đã được thay một bộ y phục khác, nhưng bộ y phục vừa mới xuất hiện thì vang lên một tiếng oanh, vỡ vụn lần nữa.
Bạch Tiểu Thuần hét lên một tiếng, đột ngột phi thân ra, muốn chạy trốn, hắn biết mình đã gây ra đại họa, rõ ràng đã khiến Chưởng môn sư huynh mất quần áo… Điều này cũng chưa là gì, dù sao đó cũng là sư huynh hắn, nhưng bên cạnh Chưởng môn còn có mấy Thái thượng trưởng lão.
Đó chính là Thái thượng trưởng lão! Ánh mắt mấy vị trưởng lão đều tối sầm lại khiến da đầu Bạch Tiểu Thuần muốn nổ tung.
"Bạch, Tiểu, Thuần!!!" Trịnh Viễn Đông ngửa mặt lên trời gầm lên giận dữ, lão lại thay một bộ quần áo khác, cả người như muốn nổi điên, giọng nói của lão cuồng mãnh như sấm rền, ánh mắt mấy Thái thượng trưởng lão xung quanh lão cũng lộ ra sự phẫn nộ, thi nhau bộc phát ra tu vi, cuồn cuộn như núi lửa, chấn động thương khung.
Trong nháy mắt bọn họ phi thân ra, lao thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần phát ra tiếng kêu thảm thiết, muốn chạy trốn.
"Không phải ta cố ý..."
"Câm miệng!" Tiếng quát của mấy Thái thượng trưởng lão vang lên đinh tai nhức óc, vang vọng bát phương, chợt tỏa ra uy áp kinh người.
"Giết người, giết người!!!" Lúc này Bạch Tiểu Thuần thực sự sợ hãi, trong nháy mắt hắn xuất ra Nguyên Từ dực, phi thân lao ra, Kim Ô Kiếm cũng xuất hiện, bộc phát ra toàn bộ tốc độ của Thiên đạo Trúc Cơ.
Lúc này, những tu sĩ Trúc Cơ ở bốn phía cũng cảm thấy khuây khỏa, thời gian gần đây bọn hắn bị Bạch Tiểu Thuần giày vò, mỗi người đều tức giận. Hôm nay thấy Bạch Tiểu Thuần bị Thái thượng trưởng lão chấn chỉnh, có mấy người đã không nhịn được mà cười thành tiếng.
Nhất là Thượng Quan Thiên Hữu, tâm thần kích động.
“Cuối cùng thì tông môn cũng thấy được bản tính của tên Bạch Tiểu Thuần này, loại tai họa như hắn mà lưu lại tông môn, ắt sẽ gặp họa diệt môn.”
Hầu Vân Phi cũng ở trong đám người, đang cười khổ, thở dài.
Bạch Tiểu Thuần sợ tới mức hồn phi phách tán, lệ cũng muốn tràn ra khóe mắt rồi, hắn biết mình đã gây ra đại họa, chỉ có thể chạy thục mạng, trong nháy mắt đã đi xa, phóng tới bờ Bắc. Nhưng tốc độ của mấy Thái thượng trưởng lão ở phía sau lại nhanh hơn. Khi Bạch Tiểu Thuần trốn đến bờ Bắc, hầu như tất cả đệ tử đều nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của hắn, nhao nhao ngẩng đầu, còn có vài người nhìn có chút hả hê, tranh thủ thời gian bay ra, muốn đến gần hơn để quan sát. Nhưng vừa bay lên, khi Bạch Tiểu Thuần bay qua với tốc độ cao nhất, y phục của những người này cũng vỡ vụn trong nháy mắt. Tất cả đều ngây người, sau đó là những tiếng thét được phát ra.
"Thái thượng trưởng lão! ta sai rồi, đừng giết ta mà..."
"Ta là Quang vinh đệ tử, ta là Thiên Đạo Trúc Cơ, ta là chuẩn danh sách truyền thừa..." Bạch Tiểu Thuần sắp khóc rồi, tốc độ bay nhanh, mấy Thái thượng trưởng lão phía sau hắn đều tức giận, nhưng cũng rất ngạc nhiên trước tốc độ cực nhanh của Bạch Tiểu Thuần, cảm thấy tốc độ của hắn thật bất phàm.