Dịch giả: gaygioxuong
"Không thèm nghĩ ngợi nữa, ta cảm thấy sắp tới ở lại Linh Khê tông vẫn là tốt nhất. . ." Một lúc lâu sau, Bạch Tiểu Thuần cố nén đau lòng, đặt đan dược vào trong Túi Trữ Vật, thở vắn than dài.
Hắn không nỡ rời Linh Khê tông, nhất là hiện giờ đã trở thành Thiên Đạo Trúc Cơ. Cao thì lão tổ, thấp thì tạp dịch, luôn khiến cho hắn cảm nhận được sự ấm áp của một đại gia đình.
Hơn nữa, điều quan trọng nhất là hắn vẫn còn chưa có cơ hội làm cho toàn bộ mới đệ tử ngoại môn gia nhập tông môn cũng biết đến mình, vẫn còn chưa chạy sang bắc tỏ phong thái uy phong một lần cho đã đời. Hắn cảm thấy, nếu mình rời tông môn âm thầm như vậy, thật sự là quá lỗ vốn.
Vì vậy, trong một quãng thời gian ngắn sau đó, dù ngày nào Bạch Tiểu Thuần cũng không quên việc tu hành, nhưng sau khi việc này kết thúc, hắn sẽ luôn chắp tay sau lưng, thể hiện ra nét mặt hòa ái của bậc tiền bối, đi lại khắp toàn bộ hai bờ nam bắc của Linh Khê tông.
Nhất là khu vực của đệ tử ngoại môn, bóng dáng Bạch Tiểu Thuần xuất quỷ nhập thần. . . Lúc mới đầu gây ra vô số tiếng hú hét kinh ngạc lẫn cuồng nhiệt, nhưng dần dần, toàn bộ đệ tử ngoại môn đều lấy làm lạ lùng. Họ phát hiện ra, dường như ngày nào mình cũng nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần tầm hơn mười lần.
Có vẻ như, cho dù họ đang làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần ngẩng đầu lên là sẽ nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đang mỉm cười tán thưởng mình. Dần dần, những người này hoàn toàn dại ra. . . sau khi hết dại ra là đến lúc mặt không dấu được vẻ quái dị.
Chẳng những đám đệ tử ngoại môn như thế, ngay cả những đệ tử nội môn lẫn trưởng lão, cũng phải đau đầu cả một đám, nhìn Bạch Tiểu Thuần không chịu làm việc đàng hoàng đi dạo khắp nơi mỗi ngày. Khi tiếng gọi 'Bạch sư thúc' liên tục vang lên, đã đánh thức hồi ức trước kia của họ, gây ra vô số tiếng thở dài.
Cũng còn may là lần này Bạch Tiểu Thuần đã bớt phóng túng đi rất nhiều. Sau khi một lần nữa hưởng thụ quãng thời gian được vô số người chú ý nhìn ở bất cứ nơi nào mình đi qua, cuối cùng hắn không chạy loạn khắp nơi nữa, mà lựa chọn giam mình trong động phủ ở Chủng Đạo Sơn để. . . luyện đan.
"Vì mục đích tu luyện thành Bất Tử Kim Cương, ta cần Nguyên khí, ta cần luyện đan. Bạch Tiểu Thuần ta muốn luyện chế ra. . . đan dược cấp bốn!" Lý tưởng trở thành dược sư vĩ đại khiến Bạch Tiểu Thuần tự nguyện đắm chìm trong luyện dược.
Nhất là. . . hắn vẫn nhớ Lý Thanh Hậu đã từng nói, sau khi Trúc Cơ mình có thể thử sử dụng Thiên Lôi Tẩy Dược Đại Pháp. Bởi vậy, trong những ngày tiếp theo, bầu trời trên Chủng Đạo Sơn cuồn cuộn mây đen, vô số tia chớp rầm rầm giáng xuống, khiến cho hầu hết toàn bộ các trưởng lão Trúc cơ trên ngọn núi này đều bị kinh động.
Về phần đệ tử các phong khác, khi nhìn thấy vô số luồng sấm sét đó, đồng loạt trở nên kinh hãi, lập tức đi tìm hiểu khắp nơi. Chẳng biết là thằng ranh to gan nào đã khai tuột những chuyện trước đây của Bạch Tiểu Thuần ra sạch sẽ, càng lúc càng lan truyền rộng rãi, chẳng mấy chốc đã hầu như là đã đến tai tất cả mọi người. Những người mới biết đua nhau hít sâu một hơi, vẻ mặt không dấu được chấn động.