Dịch giả: Sun_Fly
Còn có một loại khả năng, chính là thật như Dạ Táng đã từng nói, khoảng cách từ tông môn thần bí kia đến Huyết Khê Tông quá mức xa xôi, xa đến mức muốn hàng lâm một đạo hình chiếu cũng cực kì gian nan. Khoảng cách rất dài, thời gian cũng rất dài, cho nên khó có thể hoàn mỹ mà lựa chọn và điều khiển một tên Ám Tử.
Bạch Tiểu Thuần hồ nghi, cẩn thận hỏi Dạ Táng, không ngừng đưa ra nhiều câu hỏi khác nhau, dần hoàn thiện suy đoán của mình. Hỏi cho đến khi Dạ Táng không biết trời trăng, chân mày của Bạch Tiểu Thuần nhíu chặt, làm bộ hù dọa ném gã xuống Thông Thiên Hà, lại tiếp tục truy vấn, hắn thậm chí còn đem đan phương điều chế đan dược mở cửa đều hỏi ra. Đến cuối cùng hắn phát hiện, mỗi một lần Dạ Táng trả lời đều khác nhau, nhưng nội dung ý tứ lại không sai biệt lắm.
Thậm chí có thể nói rằng, đến bản thân Dạ Táng cũng không hiểu rõ những chuyện này lắm . Y chỉ biết rằng y là ám tử của đối phương, có cấm chế trên thần hồn , nếu như không nghe lệnh thì sẽ chết. Ngay cả việc xử lý Vĩnh Hằng Bất Diệt chi vật sau khi lấy ra, y cũng không rõ ràng lắm.
Nhất là khi cái tông môn thần bí kia đem tất cả tài liệu luyện chế đan dược mở cửa đều đưa hết cho Dạ Táng. Việc này hoàn toàn không hợp lý, miễn cưỡng giải thích thì cũng chỉ có thể là năm đó đối phương quá xem trọng cái tên này, hoặc giả là, khoảng cách thật sự quá xa, lại thêm một ít duyên cớ, đành đem tất cả tài liệu đưa cho cái tên này.
Bạch Tiểu Thuần có thể nhận ra sự khác thường bên trong chuyện này, hình như... cái tông môn thần bí kia hoàn toàn không nghĩ tới sau khi Dạ Táng lấy được Vĩnh Hằng Bất Diệt chi vật ra sẽ làm gì. Có lẽ mục tiêu cuối cùng của bọn họ, hoặc là mở ra phiến đại môn kia, hoặc căn bản là biết chắc Dạ Táng không thể hoàn thành nhiệm vụ...
Nếu như là cái lý do thứ hai, thì họ chỉ cần đổi một tên ám tử khác là được rồi...
“Kỳ quái, cái tông môn thần bí này...Ta cứ có cảm giác như thể, cái tông môn này cơ bản chính là làm qua loa cho xong, vì cho người khác thấy mình có cố gắng hoàn thành mà đi làm...Về phần kết quả, căn bản không hề để trong lòng.” Bạch Tiểu Thuần càng thêm kinh ngạc.
Mà cũng từ lời của Dạ Táng mà Bạch Tiểu Thuần biết được sở dĩ người ở Huyết Khê tông không phát hiện ra Dạ Táng có vấn đề, hết thảy mấu chốt đều ở cái mặt nạ.
“Là cái mặt nạ này sao...” Bạch Tiểu Thuần như có điều suy nghĩ nhìn về phía mặt nạ. Sau khi hắn nhìn thật kỹ, liền có chút kinh hãi. Chất liệu mặt nạ thì hắn không rõ lắm, nhưng khí tức kinh người kia thì nhìn sao cũng ra bộ dáng chí bảo.
Dựa theo lời Dạ Táng, sau khi đeo mặt nạ lên, không đơn giản là dịch dung nữa, mà chính thức là cải biến huyết nhục, mặc dù sau khi tháo xuống liền trở lại bình thường, nhưng lúc đeo mặt nạ, hầu như không một ai có thể phát hiện. Bên cạnh đó, nó còn có thể che dấu sự dao động tu vi khác nhau, thậm chí cái tên sứ giả của thế lực thần bí kia đã từng nói, từ Đại Thừa cảnh trở xuống, không người nào có thể nhìn thấu mặt nạ này, bất quá Dạ Táng lại không biết Đại Thừa cảnh là cái gì...
Bạch Tiểu Thuần hơi do dự, hắn cũng không biết Đại Thừa cảnh là cái cảnh giới gì, vừa nghe tựa hồ rất lợi hại, nhìn vào linh hồn Dạ Táng giả trên mặt nạ, bỗng nhiên mở miệng.