Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Túi Trữ vật vẫn lặng ngắt như tờ, không có chút rục rịch. Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, lại tiếp tục hù dọa một lần nữa, nhưng lại vẫn không chút hồi đáp.
Bạch Tiểu Thuần bèn nổi giận cười lạnh, phong bế túi Trữ vật rồi nhắm mắt đả tọa. Mấy ngày sau, khi cảm giác không thích ứng không còn nữa, hắn bèn vận chuyển tu vi dần hòa tan giọt nước sông màu vàng kim trong thể nội, chậm rãi bồi bổ cho Thông thiên Pháp nhãn trên mi tâm.
“Mặt nạ nhỏ, để xem lần này ngươi trốn ở đâu!” Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh. Sau khi phát hiện Thông Thiên Pháp nhãn có thể miễn cưỡng mở được, lập tức mở túi Trữ vật ra. Giữa trán hắn nứt ra một khe hở, con mắt thứ ba màu tím đột nhiên xuất hiện, nhìn vào túi Trữ vật.
Nhìn vào trong túi Trữ vật, não bộ của Bạch Tiểu Thuần ầm vang, túi Trữ vật như biến mất trong mắt hắn, tất cả vật phẩm bên trong như bị phân giải trở thành hư vô, chỉ còn lại một chỗ đang bị vặn vẹo lại cùng với chiếc mặt nạ hiển lộ ra rõ ràng trong mắt hắn.
Mặt nạ này vậy mà ẩn giấu sâu bên trong, từ từ hòa tan vách tường của túi Trữ vật. Thậm chí đã ăn mòn được đến phân nửa bức vách, đoán chừng khoảng một thời gian nữa là sẽ hòa tan thủng bức vách, từ đó mà thần không biết quỷ không hay chạy thoát ra ngoài.
Lúc này, khi bị con mắt thứ ba của Bạch Tiểu Thuần nhìn tới, mặt nạ lập tức run lên rồi phát ra một đạo cường quang như định cố gắng xông phá vách tường mà chui ra khỏi túi Trữ vật. Bạch Tiểu Thuần đã hừ lên một tiếng, Linh lực nhanh chóng dung nhập rồi nhanh chóng chụp lấy cái mặt nạ này, hung hăng kéo ra ngoài.
Nhưng lúc mạnh mẽ túm thẳng từ bên trong bức tường túi Trữ vật, cầm lấy trong tay, mặc dù con mắt thứ ba của Bạch Tiểu Thuần có thể nhìn thấy mặt nạ trong tay, nhưng cảm giác và cả mắt thường của hắn lại không nhận ra chút ít sự tồn tại của mặt nạ này.
“Không đúng, tại sao lúc ở Vẫn Kiếm thâm uyên ta vẫn còn nhìn thấy được mặt nạ?” Bạch Tiểu Thuần chợt suy nghĩ, con mắt thứ ba của hắn cũng khó mà gắng gượng được lâu, đành chậm rãi khép lại. Chín tầng Linh hải trong cơ thể hắn đột nhiên bạo phát ra một tia khí tức Thiên Đạo rồi lan tràn ra toàn thân. Trong bàn tay hắn đột nhiên xuất hiện vặn vẹo rồi một mặt nạ hơi mờ ảo dần hiện ra, rồi nhanh chóng hóa thành thực chất mà không còn trong suốt nữa.
Trở thành một cái mặt nạ màu da!
Mặt nạ này chính là cái mà Bạch Tiểu Thuần đã từng bóp chặt một lần bên trong Vẫn Kiếm thế giới, không nói tới việc nó mỏng như cánh ve, phi thường mềm mại, mà còn ẩn chứa một tia khí tức mà Bạch Tiểu Thuần không nhìn thấu được.
Khí tức từ chất liệu của mặt nạ lại khiến Bạch Tiểu Thuần đầy kinh hãi. Hắn nhớ lại hình như ngày đó, thần hồn của tên đệ tử Huyết Khê Tông cũng đã dung nhập vào bên trong mặt nạ với ý đồ bỏ trốn.
“Ta biết ngươi đang ở bên trong, ra đây cho Bạch gia!” Bạch Tiểu Thuần khẽ quát một tiếng, mặt nạ không nhúc nhích. Sau nửa ngày chờ đợi, trong mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên một tia tàn nhẫn, hung hăng vò vò lấy. Nhưng hắn phát hiện cho dù là toàn lực vẫn không cách nào bóp nát được cái mặt nạ này.
“Không ra đúng không, cho là ta không có cách nào bắt được ngươi?” Bạch Tiểu Thuần nắm lấy mặt nạ, cả người nhoáng lên rồi phóng thẳng xuống dưới chân núi. Hắn nhanh chóng đến bên bờ Thông Thiên Hà, đưa tay lên làm bộ muốn ném mặt nạ vào trong nước sông.