Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Cầm bình ngọc, Bạch Tiểu Thuần cũng chưa trở về động phủ ngay mà sau khi trầm ngâm suy nghĩ, hắn quyết định sử dụng cơ hội Bí cảnh cảm ngộ đạt được trong lần đệ nhất Thiên kiêu chiến vừa rồi.
Bí cảnh cảm ngộ, có thể cảm ngộ Bí pháp, cũng có thể cảm ngộ Công pháp của riêng mình. Bởi vì Bí cảnh kia ẩn chứa huyền diệu nào đó mà Bạch Tiểu Thuần không hiểu được, nên cảm ngộ tại nơi đó dễ dàng hơn một chút so với bên ngoài.
Lúc còn Ngưng khí, công pháp có hạn nên sẽ là lãng phí, cho nên cảm ngộ khi vừa Trúc cơ xong là thời điểm thích hợp nhất. Còn về phần đợi đến Kim Đan…không ai dám chắc mình sẽ thành công Kim Đan, cho dù Bạch Tiểu Thuần có Thiên đạo Trúc cơ đi nữa thì cũng chỉ là có tỷ lệ thành công cực lớn mà thôi.
Cho nên đợi sau khi Kim Đan mới đi đến Bí cảnh…là không thực tế.
Cửa vào Bí cảnh nằm trên Chủng Đạo Sơn, nhưng bản thân Bí cảnh lại nằm tại một nơi thần bí nào đó trong hư vô. Khi Bạch Tiểu Thuần đưa ngọc giản cho vị Thái thượng trưởng lão phụ trách Cửa vào Bí cảnh, vị lão giả tóc hoa râm này liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái đầy thâm ý.
Cái nhìn này khiến Bạch Tiểu Thuần chịu áp lực rất lớn, tựa như khi năm đó Ngưng khí nhìn thấy cường giả Trúc cơ vậy, loại áp chế này khiến Bạch Tiểu Thuần lập tức lộ ra dáng vẻ đầy nhu thuận.
“Đệ nhất Thiên kiêu chiến, có thể đạt được thời gian một ngày cảm ngộ. Thiên đạo Trúc cơ có thể có thêm ba ngày cảm ngộ. Chưởng tòa Hương Vân Sơn Lý Thanh Hậu cộng dồn được hai ngày cũng đưa cho ngươi, còn có hai ngày thời gian của Chưởng môn, cũng đưa cho ngươi.” Ngay khi lão giả nhàn nhạt nói, thì Bạch Tiểu Thuần cũng ở bên cạnh tròn xoe hai mắt.
Trước đó hắn không biết chuyện Lý Thanh Hậu và Trịnh Viễn Đông đưa cho hắn thêm thời gian cảm ngộ. Hơn nửa, tính toán số ngày cảm ngộ trong Bí cảnh, hắn cảm thấy dường căn bản không đủ để cảm ngộ.
“Tổng cộng…tám ngày!” Lão giả cẩn thận nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, rồi trả lại ngọc giản, sau đó đưa tay phải bấm niệm pháp quyết điểm một chỉ về phía tảng đá lớn. Tảng đá lập tức trở nên mờ ảo, có cả âm thanh vang vọng truyền ra, Bạch Tiểu Thuần còn đang kinh hãi mất vía thì tảng đá đột nhiên biến lớn lên thành một người đá cao chừng hơn mười trượng ngửa mặt lên trời gào thét, rồi nâng hai tay lên hướng về không trung, hung hăng xé mở.
Trong tiếng ầm ầm vang vọng, một khe rách to lớn từ hư vô bị cứng rắn xé mở ra.
“Còn không đi vào!” Vị Thái thượng trưởng lão kia nhàn nhạt nói, thanh âm như sấm động vang lên. Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, chắp tay cúi đầu trước lão giả rồi bay thẳng vào vết nứt, biến mất trong nháy mắt.
Đến khi hắn biến mất thì vết nứt kia cũng khép lại, người đá cũng chầm chậm thu nhỏ lại trở thành tảng đá lớn như trước, còn vị lão giả nhắm hai mắt lại, không chút nhúc nhích.
Thân ảnh Bạch Tiểu Thuần hiện ra, tại một thế giới màu xám. Thế giới này rất quỷ dị, Bạch Tiểu Thuần nhìn quanh bốn phía, phát hiện ra bản thân lại đang đứng ở lối vào Bí cảnh.