Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
“Đông Tây Nam Bắc, bốn giao giới giữa biển và con sông rộng lớn này được gọi là khu vực Thượng du. Mỗi khu vực đều có truyền thừa riêng từ không biết bao nhiêu vạn năm trước, một tay che trời, tựa như là cổ lão tông môn tồn tại cùng với thế giới này. Bốn Cổ tông này đều trải khắp cả vùng thượng du dọc theo con sông chủ mạch, bọn họ chính là bốn quái vật khổng lồ của thế giới này.
Tứ đại cổ tông đều có thế lực riêng mình khống chế lấy bốn nhánh phân mạch bên dưới, bên dưới mỗi phân mạch hà lưu này lại có bốn chi mạch khê lưu, dưới mỗi dòng chi mạch lại là vô số mạt lưu.”
“Thượng du chủ mạch Cổ tông tại Đông mạch Tu chân giới ta, là….Tinh Không Đạo Cực Tông!”
“Nơi đó cách Linh Khê Tông chúng ta cực kỳ xa côi, xa đến mức một tu sĩ Trúc cơ có phi hành cả đời cũng không thể đến nơi được…”
“Phía dưới tông này, chiếm cứ tứ đại phân mạch hà lưu chính là Tinh Hà Viện, Không Hà Viện, Đạo Hà Viện, Cực Hà Viên, Tứ đại phân viện thuộc về Tinh Không Đạo Cực Tông.”
“Bên dưới mỗi Tứ đại phân viện này đều có bốn chi mạch khê lưu. Linh Khê Tông ta chính là ở tại chi mạch khê lưu thứ hai lệ thuộc vào Không Hà Viện, Huyết Khê Tông là chi mạch thứ nhất, Đan Khê Tông là chi mạch thứ ba, Huyền Khê Tông là chi mạch thứ tư. Không Hà Viện chính là thượng tông của cả Tứ đại tông môn chúng ta, còn thượng tông của Không Hà Viện chính là một trong bốn Thượng du Cổ tông, Tinh Không Đạo Cực Tông.” Lời nói của Trịnh Viễn Đông như sấm động bên tai, khiến Bạch Tiểu Thuần kinh hãi, hơi thở dồn dập, tin tức này so với giới thiệu về thế giới lúc này còn kinh người hơn.
"Tinh Không Đạo Cực Tông. . . Không Hà Viện. . ." Bạch Tiểu Thuần thì thào, tâm thần rung động.
“Vấn đề thứ ba, có biết vì sao tất cả tông môn trong thế giới này đều được xây dựng ngay cạnh Thông Thiên Hà không? Cho dù là mạt lưu, nhưng cũng phải cố gắng đến gần Thông Thiên Hà?” Trịnh Viễn Đông nói tiếp, như phóng thích tiếp một đạo sấm sét thứ ba.
“Thông Thiên giới này rất rất rộng lớn…Không nói là vô biên vô hạn, thế nhưng cũng rất ít người có thể đi đến được tận cùng, nhưng phiến thế giới này lại rất quỷ dị, nơi này…hoàn toàn không có Linh khí!”
“Không có…Linh khí? Làm sao như thế được?” Trịnh Viễn Đông vừa nói ra, trong lòng Bạch Tiểu Thuần lại chấn động thêm lần nữa.
“Toàn bộ thế giới này không có Linh khí, hoặc nên nói, phiến thiên địa này không sinh ra một chút Linh khí nào cả mà lại sản sinh ra một lực lượng vẩn đục là kịch độc đối với tu sĩ, nhưng lại đầy bổ dưỡng đối với đám hung thú.”