Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Mấy ngày sau thì đám người Linh Khê Tông đã hộ tống Bạch Tiểu Thuần về tới tông môn. Trên đường đi, Bạch Tiểu Thuần luôn trầm mặc, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phương hướng động phủ hai người ở lại trước khi Đỗ Lăng Phỉ mất tích.
Mấy ngày này, dưới mệnh lệnh của Lý Thanh Hậu, Linh Khê Tông đã phát động toàn bộ gia tộc tu chân toàn lực tìm kiếm Đỗ Lăng Phỉ, thế nhưng lại không thu được chút manh mối nào. Đỗ Lăng Phỉ tựa như bốc hơi… biến mất.
Loại chuyện không bình thường này khiến cho cả cao tầng Linh Khê Tông đều ngưng trọng.
Do Đỗ Lăng Phỉ mất tích mà Bạch Tiểu Thuần trở về tông môn cũng không vì Thiên đạo Trúc cơ mà vui mừng, dù cho tông môn đã cử hành một buổi lễ thật long trọng, dù là tên của hắn đã truyền khắp toàn bộ tu chân giới nơi hạ du Đông mạch này, nhất là chuyện giết chóc tranh đoạt Thiên mạch chi khí tại Vẫn Kiếm thế giới của hắn còn lấn át cả Vô Cực Tử tám trăm năm trước.
Chỉ là Bạch Tiểu Thuần cũng không thể phấn khởi như lúc trước được.
Dù cho hắn nhận được ban thưởng rất lớn, dù toàn bộ đệ tử Linh Khê Tông đều lộ ra vẻ tôn kính khi nhìn hắn, thậm chí đến Thái thượng trưởng lão và mấy vị lão tổ cũng cực kỳ coi trọng hắn, nhưng trong lòng hắn vẫn cứ cảm thấy… đầy mất mát.
Trong buổi lễ long trọng tại tông môn, khi Bạch Tiểu Thuần lấy túi Trữ vật, đưa tất cả thi thể của đệ tử Linh Khê Tông đã tử vong mà hắn tìm thấy trong Vẫn Kiếm thế giới ra ngoài, cả tông môn hoàn toàn yên tĩnh lại. Khoảnh khắc này, cả Chưởng môn, Chưởng tòa, thậm chí ánh mắt của Thái Thượng trưởng lão từ Chủng đạo sơn cũng trở nên ảm đạm xuống.
Sau buổi lễ long trọng này, Bạch Tiểu Thuần trong mắt mọi người trở nên an tĩnh hơn rất nhiều. Dường như hắn đã quên đi khoe khoang, quên đi đắc ý, thậm chí hắn thường xuyên ưa thích ngồi một mình tại Hương Vân Sơn, vẻ mặt đầy mê man.
Bộ dạng này của Bạch Tiểu Thuần khiến rất nhiều người cảm thấy lạ lẫm, những đệ tử có quan hệ không tệ với hắn nhìn thấy sự lạ lẫm đó mà không khỏi đau lòng.
Thiết Đản từ bờ Bắc chạy tới, hình như nó cảm nhận được tâm tình sa sút của Bạch Tiểu Thuần bèn nằm cạnh, yên lặng làm bạn với hắn.
Trương Đại Bàn thường xuyên đến, mỗi lần nhìn dáng vẻ của Bạch Tiểu Thuần như vậy y cũng không biết nói gì với hắn, chỉ thở dài đứng cạnh. Hầu Vân Phi cũng tới, cùng trầm mặc một lúc cùng hắn.
Hầu Tiểu Muội cũng thường xuyên tới đây, an ủi Bạch Tiểu Thuần, đồng thời cũng nhắc nhở Bạch Tiểu Thuần rằng Đỗ Lăng Phỉ không còn nhưng vẫn còn Hầu Tiểu Muội nàng đây.
“Tiểu Thuần ca ca, Hầu Tiểu Muội ta sẽ không mất tích đấy…”
Hứa Bảo Tài cũng tới, mang theo rất nhiều tin đồn, như chuyện Công Tôn Uyển Nhi mất tích nhưng hồn đăng lại không bị tắt, khiến Công Tôn Vân nổi điên đi tìm…Thậm chí Hứa Bảo Tài còn thu thập tất cả thông tin từ các đệ tử trở về từ ba thánh địa Trúc cơ, sắp xếp lại tất cả thông tin tương đối ra một danh sách Thiên kiêu tứ đại tông.
“Bạch sư thúc, lần trước ngươi đến Vẫn Kiếm thế giới, nên ngươi không biết chuyện tại Linh Quật thánh địa, Đan Khê Tông lại xuất hiện ra một tuyệt thế Thiên kiêu ngoài dự liệu của tất cả mọi người!