Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Đứng trước ánh mắt giật mình mang theo cuồng nhiệt ở bên trong của tất cả tộc nhân các gia tộc tu chân ở bốn phía, khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình lúc này nhất định là quang huy vạn trượng. Mà Hầu Vân Thanh kia cũng bày ra vẻ mặt giật mình, tựa như là đến lúc này mới biết đồng bạn mà mình mang tới lại là Bạch Tiểu Thuần danh chấn Đông Lâm Thành, làm cho Bạch Tiểu Thuần thấy khinh thường ở trong lòng, nhưng đồng thời cũng mừng thầm.
“Đừng có giả vờ. Anh trai Hầu Vân Phi của ngươi đã sớm nói qua về ta cho ngươi rồi.” Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, vỗ xuống bả vai của Hầu Vân Thanh.
Hầu Vân Thanh có chút lúng túng đứng dậy. Thực ra lúc ở trong cửa hàng, khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần lần đầu tiên, bởi vì gã là người của Hầu gia, mức độ lưu ý Bạch Tiểu Thuần vượt xa các gia tộc khác, nên một chút đã nhận ra.
Hắn biết tộc huynh và tộc muội của mình có quan hệ rất tốt với Bạch Tiểu Thuần này nên có ý muốn kết giao, nhưng lại không tìm thấy phương pháp. Vì vậy mà lúc vừa rồi nảy ra sáng kiến, nghĩ muốn vuốt mông ngựa một nhân vật lớn như Bạch Tiểu Thuần thì không thể quá trực tiếp, cần phải đi đánh vào khía cạnh. Những lời như vậy nhất định là sẽ làm đối phương thấy rất dễ chịu, cũng sẽ có hảo cảm với mình.
Vì vậy mới có một màn dọc theo con đường này... Còn việc bị Bạch Tiểu Thuần nhận ra thân phận thì việc này Hầu Vân Thanh cũng đã có chuẩn bị. Dù sao thần sắc giống như cười mà không phải cười của Bạch Tiểu Thuần ở trên đường đi khiến cho gã cũng đoán được, là đối phương ngầm hiểu với nhau mà thôi. Nhưng điều này không ảnh hưởng tới việc gã giả bộ hồ đồ, tiếp tục vuốt mông ngựa.
Bạch Tiểu Thuần nhìn Đỗ Lăng Phỉ, ánh mắt hai người nhìn nhau. Tuy nhiên thời khắc ôn chuyện này rất nhanh đã bị tộc nhân của các gia tộc tu chân ở bốn phía chen chúc tiến đến đánh gãy. Những tộc nhân của các gia tộc tu chân này, mỗi một người đều cung kính ghê gớm, cùng nhau đến bái kiến, trong mắt vô cùng cuồng nhiệt.
Đỗ Lăng Phỉ đứng ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, nhìn những tộc nhân của các gia tộc tu chân kia đang tâng bốc hắn. Nhất là khi nhìn thấy bộ dáng vắt tay sau lưng không thể che giấu được đắc ý kia của Bạch Tiểu Thuần, thì trên mặt lộ ra vẻ tươi cười, trong mắt chậm rãi hiện ra từng chuyện ở Lạc Trần sơn mạch năm đó.
Nhưng rất nhanh, ở trong mắt nàng có một tia phức tạp lập tức trôi qua, trong lòng than nhẹ một tiếng. Nhưng nháy mắt khi nàng thở dài, thì bỗng nhiên vẻ mặt của Đỗ Lăng Phỉ biến đổi, bước lên một bước, trực tiếp đứng bên cạnh Bạch Tiểu Thuần.
Gần như ngay sau khi nàng đi ra thì Bạch Tiểu Thuần cũng phát hiện được. Lúc hắn ngẩng đầu, thì ở xa xa giữa không trung lúc này thình lình lại có ba đạo trường hồng, dùng tốc độ như bôn lôi, oanh minh đánh tới.
Bên trong ba đạo trường hồng này là ba tu sĩ, hai nam một nữ. Trong mắt ba người mang theo ý muốn giết người, tu vi tản ra, thình lình toàn bộ đều là tu sĩ Trúc Cơ, tốc độ rất nhanh, nháy mắt đã tới gần.