Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Nữ tử kia trang điểm nhẹ, nhìn qua cũng có phần thanh thuần, thế nhưng vẻ mặt lại đầy phong trần làm che lấp nét thoát tục vốn có. Nhìn qua thì nàng này cũng có thể nói là cực đẹp.
“Vân Thanh sư huynh, Lý mỗ chờ ngươi lâu rồi. Đến đến đến, ngồi đây.” Đại hán này tươi cười, vẻ mặt đắc ý lôi kéo Hầu Vân Thanh đến thẳng một bàn trà. Hầu Vân Thanh đầy áy náy liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái.
Bạch Tiểu Thuần cũng không chú ý tới, đại hán kia lúc này mới để ý đến Bạch Tiểu Thuần, tiếng cười vẫn như thường.
“Vị huynh đài này có vẻ lạ mặt a, bất quá đến đây đã là khách, lại là bạn của Vân Thanh, cũng coi như là bạn của Lý Hữu Đạo ta. Lần này Lý gia ta tổ chức yến tiệc là vì Lăng Phỉ sứ giả, bởi quá vội vàng mà có chút đơn giàn, có chỗ nào không chu toàn mong mọi người đừng chê cười.” Vẻ mặt của đại hán càng đắc ý, cũng không cần giải thích gì cả mà đã lôi kéo Hầu Vân Thanh và Bạch Tiểu Thuần đến ngồi vào một bàn trà đang còn trống. Lúc ngồi xuống, nữ tử kia đầy nhu thuận mà ngồi cạnh Lý Hữu Đạo tựa như chim non nép vào người.
“Thật ra bởi quá gấp gáp, chỉ chuẩn bị loại rượi được chưng cất bằng nhất giai thượng phẩm Linh dược, nếu như thời gian chuẩn bị nhiều hơn một chút, hẳn Lý gia ta có thể lấy ra loại rượu chưng cất bằng Nhị giai thượng phẩm Linh dược.” Đại hán áo bào tím thở dài, thế nhưng vẻ mặt lại đầy đắc ý không chút che giấu. Hắn và Hầu Vân Thanh ám đấu với nhau nhiều năm nay, lần này cuối cùng cũng tìm được cơ hội áp chế đối phương.
“Hữu Đạo, ngươi không cần nói vậy, loại rượu chưng cất bằng Nhất giai thượng phẩm Linh dược này, toàn bộ Đông Lâm Châu cũng không có được mấy gia tộc có thể xuất ra nhiều như vậy mà chiêu đãi khách, một chén nhỏ này cũng có thể bán được trăm Linh thạch đấy a.” Nữ tử bên cạnh Lý Hữu Đạo tranh thủ nói thêm vào, giọng nói đầy mê hoặc. Nàng biết tâm tư của Lý Hữu Đạo, nên lúc này tranh thủ tâng bốc lên khiến trong lòng gã đầy thoải mái.
“Mấy trăm Linh thạch thì tính làm gì chứ, chỉ là một chút rượu mà thôi. Tới tới tới, Vân Thanh huynh, còn vị huynh đệ này nữa, nếm thử chút rượu này đi, nói sao thì rượu này cũng không có nhiều ở Đông Lâm Thành này a.” Lý Hữu Đạo đầy sảng khoái hất tay lên, một người hầu bên cạnh vội rót đầy rượu cho Hầu Vân Thanh và Bạch Tiểu Thuần.
Hầu Vân Thanh có chút lúng túng, rượu này ít nhất cũng là Nhất giai thượng phẩm linh dược chưng cất ra, cho dù của cải nhà y không ít nhưng cũng chỉ được uống qua một lần. Lúc này y có chút chần chừ, rồi sau đó mới cười khổ một tiếng, nhấp vào một ngụm.
Bạch Tiểu Thuần có chút hiếu kỳ bèn bưng chén lên ngửi một cái, cảm thấy cũng không tốt gì cả, tạp chất không ít.
Nhìn vẻ mặt Hầu Vân Thanh như vậy, trong lòng Từ Hữu Đạo đầy đắc ý, thế nhưng khi nhìn thấy biểu lộ của Bạch Tiểu Thuần, trong lòng gã không vui. Gã quét mắt qua Bạch Tiểu Thuần một cái, lòng thầm hạ quyết tâm, lần này không chỉ áp chế Hầu Vân Thanh, mà còn muốn áp chế cả tên bằng hữu của hắn nữa.