Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc, quay đầu nhìn về phía thanh niên.
"Tại hạ Hầu Vân Thanh, cửa hàng này đều là của ta, dáng vẻ huynh đài bất phàm, nhìn qua đã thấy như nhân trung long phượng. Huynh đài vừa ý bộ nào, Hầu mỗ nguyện tặng cho huynh đài xem như kết giao được một người bằng hữu.” Nụ cười trên mặt Hầu Vân Thanh rất chân thành tựa như gió xuân, lời nói đầy khách khí.
“Thật sao?” Bạch Tiểu Thuần trừng mắt ngạc nhiên, nhìn qua Hầu Vân Thanh.
“Đương nhiên là thật rồi, Hầu mỗ chưa bao giờ nói dối đấy.” Hầu Vân Thanh vội đáp lời.
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha. Loại chuyện tốt đưa đến tận cửa thế này, hắn chưa bao giờ có chuyện từ chối qua, hai mắt lóe sáng, không chút khách khí mà chọn lấy bộ Thiên Long bào.
Tiểu nhị bên kia có chút ngây ngốc nhìn về phía Hầu Vân Thanh, thấy y mỉm cười gật nhẹ đầu bèn mang theo vẻ mặt không thể tin nổi mà đưa Thiên Long bào đến. Bạch Tiểu Thuần vỗ xuống một cái, mặc vào người, lập tức khí thế trên người hắn trở nên khác hẳn với lúc trước.
“Thiên Long bào này được mặc trên người huynh đài, hoàn toàn vừa vặn cứ như dành riêng cho huynh vậy, nhãn lực của huynh đài thật tốt!” Hầu Vân Thanh cười ha ha một tiếng.
“Ngươi cũng thấy như vậy sao?” Bạch Tiểu Thuần kinh hỉ mà sờ sờ lên quần áo, bộ dạng rất hài lòng, trong lòng thầm cảm khái y phục lúc còn ở tông môn của mình quá đơn giản rồi. So ra thì hắn cảm thấy mình yêu quý nơi phồn hoa này hơn.
Hầu Vân Thanh không nghĩ Bạch Tiểu Thuần sẽ nói như vậy, nên y cũng không biết nên tiếp lời thế nào, đành ho vội một tiếng đổi chủ đề.
“Huynh đài, đêm nay trong Đông Lâm thành ta mở một buổi yến tiệc nhằm thết đãi vị sứ giả Linh Khê Tông Đỗ Lăng Phỉ đã hoàn thành xong nhiệm vụ, sắp sửa trở về tông môn. Nếu huynh đài không có việc gì, chi bằng cùng Hầu mỗ tới đó xem náo nhiệt?”
Bạch Tiểu Thuần như cười mà không phải cười mà liếc nhìn Hầu Vân Thanh một cái, sau khi suy nghĩ một chút liền vui vẻ đồng ý.
Hầu Vân Thanh biết mình có chút đường đột, thế nhưng cơ hội này khó mà có được, hơn nữa cũng sẽ trôi qua rất nhanh chóng, cũng không có thời gian dặn dò gì cửa hiệu mà cười cười theo Bạch Tiểu Thuần rời khỏi đây, dẫn đường đi về phía trước.
Phía sau y còn có thêm bảy tám hộ vệ, tu vi Ngưng khí tầng năm, tuy là Tán tu nhưng cũng đều am hiểu chém giết, ẩn ẩn còn có sát khí trên người.
“Nói ra thì vị sứ giả Linh Khê Tông Đỗ Lăng Phỉ này thật sự là một nữ nhân tuyệt sắc Thiên tiên, chẳng những tu vi cao thâm mà dung nhan còn tuyệt thế. Nhìn khắp Đông Lâm Châu cũng đủ để liệt vào trong danh sách mười nữ tử bậc nhất. Mấy năm nay nàng làm sứ giả, cân bằng các gia tộc tu chân, lúc đầu còn trúc trắc nhưng sau đó nhanh chóng thành thạo, thủ đoạn khéo léo.” Trên đường, Hầu Vân Thanh liếc trộm Bạch Tiểu Thuần một cái.