Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Ngay khi Đan Khê Tông phát động toàn bộ Ám tử với ý định tìm được Bạch Tiểu Thuần trước, bằng mọi giá phải diệt sát hắn. Thì ba tông môn khác cũng phái ra đại lượng đệ tử, bắt đầu tìm kiếm tất cả các đệ tử xung quanh phạm vi tông môn của mình.
Cũng chính lúc này, Đông Lâm châu, tại một nơi gần Đông Lâm thành, trong một vùng rừng núi tràn ngập cây cối và đại thụ. Đột nhiên, hư vô bên cạnh một gốc đại thụ chợt vặn vẹo, truyền ra từng đợt chấn động truyền tống nhỏ, rồi thân ảnh Bạch Tiểu Thuần từ bên trong lảo đảo chạy ra ngoài.
Vừa mới xuất hiện, hắn đã không nhịn được mà ngồi chồm hổm xuống đất không ngừng nôn thốc nôn tháo.
“Đây là truyền tống kiểu gì vậy, cái mạng nhỏ của ta xém chút là không còn trong truyền tống này rồi a…” Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần trắng nhợt, thở hồng hộc.
Hắn không biết rằng truyền tống trước kia là được mở ra trong trạng thái bảo vệ nhằm giảm bớt lực lượng truyền tống, nhưng lúc này Vãn Kiếm thâm uyên sụp đổ, truyền tống được toàn lực triển khai. Năm xưa tứ tông tại ba đại thánh địa đều là bố trí như vậy, muốn tức tốc thoát khỏi nguy hiểm thì đương nhiên sẽ không cân nhắc đến việc tốn nhiều thời gian để hình thành bảo hộ làm gì.
Loại cưỡng ép truyền tống này, với ý chí người thường thì khả năng lớn là trực tiếp lâm vào hôn mê.
Sau khi nôn ra một lúc lâu, Bạch Tiểu Thuần mới cảm thấy khôi phục được đôi chút, nhưng vẫn thấy hoa mắt chóng mặt như trước, bèn dựa vào đại thụ bên cạnh, nhìn quanh bốn phía. Hắn vẫn chưa xác định được bản thân đang ở nơi nào, chỉ là dựa vào lời Âu Dương trưởng lão nói lúc trước, hắn hiểu truyền tống kia được mở ra hẳn là vì có chuyện không thể đối kháng được xuất hiện.
“Nói như vậy, hẳn lúc này ta đã về tới Đông Lâm châu?” Bạch Tiểu Thuần di di trán, nỗi khiếp sợ trong lòng vẫn còn nguyên vẹn. Nghĩ tới cánh tay nhỏ bé và cái giọng nói quỷ dị trong lúc mình truyền tống đi, hắn bỗng rùng mình một cái, thầm hạ quyết tâm cả đời này tuyệt đối không quay lại Vẫn Kiếm thâm uyên.
Lúc này hắn thở hổn hển, tìm một gốc cây rồi ngồi xuống, nhìn quần áo rách nát trên người không còn chút hình dáng phục trang của đệ tử nội môn Linh Khê Tông, dường như bộ dạng bản thân bây giờ khá là chật vật, trên mặt còn vương cả vết máu nữa. Thế nhưng khi hắn muốn đổi bộ khác thì lại phát hiện ra mình không hề chuẩn bị quần áo thay đổi trong túi Trữ vật.
“Bên trong Vẫn Kiếm thâm uyên, quá hung tàn…” Bạch Tiểu Thuần nghĩ lại từng màn xảy ra trong Vẫn Kiếm thâm uyên, cảm thấy da đầu tê dại đi. Nhất là khi nghĩ đến cảnh đám người kia đầy điên cuồng muốn diệt sát mình, đến trận chiến cuối cùng với Tống Khuyết đầy tàn nhẫn và hung mãnh, Bạch Tiểu Thuần thở dài.
“Tu hành, sao cứ phải chém chém, giết giết…” Cảm khái xong, hắn bèn cảm thụ tu vi một chút, nhìn thấy Linh Hải trong thể nội tràn trề đang không ngừng hóa thành màu vàng, lúc này cũng đã hoàn thành khoảng ba phần mười.