Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Huyết Sát Giới là thuật pháp truyền thừa của Huyết Khê Tông Trung Phong, chỉ có đệ tử Trung Phong mới có thể tu hành, mà trên nguyên tắc thì chỉ có tu sĩ Trúc Cơ mới có thể thi triển được. Tống Khuyết khi còn là Ngưng Khí đã có thể gượng ép thi triển được một hai. Lúc này gã đã là Địa Mạch Trúc Cơ, rốt cuộc đã có thể đem nó triển khai ra.
Dù chỉ có một thức đầu tiên, nhưng trong khoảnh khắc rút kiếm chém xuống, thương khung giống như bị một đạo kiếm quang huyết sắc chia cắt. Ánh kiếm màu đỏ ngòm này đã thay thế tất cả, trở thành thứ duy nhất trong thiên địa, bỗng nhiên giáng xuống thẳng chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Thậm chí nhìn kỹ thì Huyết Kiếm này rõ ràng chính là một đạo kiếm khí. Kiếm khí như cầu vồng, những nơi nó đi qua giống như là có thể chặt đứt được tất cả tồn tại. Trong khoảnh khắc khi nó va chạm với Tiểu Mộc Kiếm của Bạch Tiểu Thuần, thanh kiếm gỗ trực tiếp chia năm xẻ bảy, cho dù đã được Luyện Linh ba lần, chất liệu đã được cải biến, nhưng lúc này vẫn sụp đổ nổ tung.
Mà Kim Ô Kiếm, bởi vì nó có chất liệu tốt hơn, mà sau khi Luyện Linh ba lượt thì có dị biến, thế nên khi va chạm với kiếm khí này, tuy bị bắn văng ra, ảm đạm đi không ít, nhưng lại không bị hư hao quá nhiều.
Tống Khuyết gào thét, trong mắt mang theo điên cuồng cùng với lòng tin mãnh liệt. Trận chiến đầu tiên của gã và Bạch Tiểu Thuần, gã chưa hề dùng tới Nghịch Huyết Kiếm Thức này, mà cũng vì với tu vi của gã lúc này cũng chỉ có thể thi triển ra một kiếm!
Đây là đòn sát thủ mạnh nhất của gã. Để đảm bảo cho một kiếm này không có vấn đề, gã thậm chí đã không tiếc sử dụng chí bảo cuối cùng là huyết cầu, đầu tiên là làm Bạch Tiểu Thuần trọng thương, sau đó triển khai Nghịch Huyết Kiếm Thức.
Vì cái gì, chính là để đảm bảo vạn vô nhất thất!
“Hoặc là đưa cho ta Thiên Mạch, hoặc là chết!”
Tu sĩ quyết đấu, tuy bày mưu tính kế với nhau là trọng yếu, nhưng cũng không cần phải quá sức tưởng tượng, chỉ cần vào thời điểm thích hợp làm cho đối phương suy yếu, đồng thời khiến cho lực lượng của mình bộc phát hoàn mỹ hơn, vậy là đủ!
Mà Tống Khuyết lại càng tự tin vào bí pháp khôi phục của mình, khiến cho thương thế của gã ở trong một thời gian ngắn hoàn toàn khỏi hẳn, khôi phục dược mười thành chiến lực. Gã tin tưởng, mình đã chuẩn bị tất cả những thứ này rồi, nhất định là không có vấn đề gì.
Nhưng khi một kiếm này vừa chém xuống, trong mắt Bạch Tiểu Thuần bỗng có vẻ kỳ quái gì đó lóe lên, giống như có chút hơi kinh ngạc với Huyết Kiếm này, nhưng hiển nhiên là lúc này không có thời gian mà suy nghĩ nhiều. Kim quang hơi ảm đạm toàn thân hắn lúc này đột nhiên toàn diện bộc phát, tay phải nhanh như chớp giật nâng lên, hai ngón tay chĩa ra, thẳng đến cổ họng của Tống Khuyết.
Giống như muốn cùng Tống Khuyết đồng quy vu tận!
Tống Khuyết biến sắc, nhưng rất nhanh đã lộ ra vẻ dữ tợn. Gã thế mà lại không né tránh, mà tốc độ lại càng nhanh hơn, Huyết Kiếm nháy mắt đã rơi lên vai Bạch Tiểu Thuần, hung hăng chém xuống một chém, đồng thời hai ngón tay của Bạch Tiểu Thuần cũng hung hăng bóp mạnh ở trên cổ họng của Tống Khuyết.
Răng rắc một tiếng, thế nhưng cổ họng Tống Khuyết lại mơ hồ, xuất hiện huyết ảnh trọng điệp, khiến cho một kích này của Bạch Tiểu Thuần lại chụp vào khoảng không. Nhưng tương tự như vậy, một kiếm kia của Tống Khuyết nhìn thì như chém vào bờ vai của Bạch Tiểu Thuần, nhưng kim quang toàn thân hắn đột nhiên bạo phát ra, Bất Tử Kim Bì toàn diện ngưng tụ, lại cứng rắn chống lại được, khiến cho một kiếm kia không chém nổi xuống. Giống như... Đã mất đi hiệu quả vốn có, mà lại giống như... uy lực đã giảm bớt, như là Bạch Tiểu Thuần có được lực kháng cự tự nhiên vậy!