Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Đó là một con cự thú khó có thể hình dung!
Thậm chí không ai có thể nhìn thấy được bộ dáng của con thú này. Cái mà bọn họ thấy, chỉ là một cái xương gai như muốn phá tan không trung ở bên trong phạm vi vạn trượng này!
Thậm chí kinh khủng hơn, là ngay cả điểm gốc của cái xương gai này bọn họ cũng đều không nhìn thấy. Tựa như phạm vi vạn trượng cũng không đủ để đem nó hoàn chỉnh bao trùm.
Khó có thể tưởng tượng ra được đầy rốt cuộc là... dạng cự thú gì!
“Chuyện này... Đây là Thủy Trạch Quốc Độ?!”
“Không có khả năng!!!”
“Thủy Trạch Quốc Độ đúng là bí pháp của Linh Khê Tông, nhưng Bạch Tiểu Thuần này thi triển cũng không tránh khỏi làm cho người ta quá chấn kinh đi!!” Tâm thần ngũ đại thiên kiêu nổ vang. Quỷ Nha và Bắc Hàn Liệt còn đỡ một chút vì bọn hắn đã có chuẩn bị, nhưng cho dù là có chuẩn bị thì giờ phút này vẫn hoảng sợ không thôi.
Lại càng không cần phải nói Cửu Đảo và Hứa Tiểu Sơn, hai người bọn họ chưa từng thấy qua cảnh tượng này. Lần đầu tiên nhìn thấy, da đầu đều tê dại, hồn phi phách tán.
Mà không thể chấp nhận được sự thật này nhất chính là Thượng Quan Thiên Hữu. Gã tóc tai bù xù, máu tươi không ngừng tràn ra, cả người ngây như phỗng. Gã một vạn lần không muốn thừa nhận, nhưng hôm nay lại không thể không thừa nhận... Sự cường hãn của Bạch Tiểu Thuần đã vượt qua mình rất nhiều.
“Thiên kiêu chiến năm đó, chúng ta còn chênh lệch không nhiều như vậy. Thế mà bây giờ đã tới mức độ như vậy rồi...”
Giờ phút này, thương khung thất sắc, đại địa oanh minh.
Trong phạm vi vạn trượng của toàn bộ đầm nước, chỉ có duy nhất một cái xương gai giống như một ngọn núi lớn kia. Tất cả tu sĩ so sánh với nó chính là sâu kiến, mà Bạch Tiểu Thuần dường như đã trở thành Kình Thiên tiên ở trong cái đầm nước này.
Những tiếng oanh minh rung chuyển cửu thiên, khuếch tán cửu địa!
Ở cách nơi này một khoảng, Tống Khuyết đang hấp thu một tia Thiên Mạch khí mà gã lấy được. Trong lòng gã lúc này cũng đanh cực kỳ rung động. Lúc trước gã đem Thiên Mạch khí dẫn xuống, đem nó bộc phát sớm cũng chính là để cho Bạch Tiểu Thuần cùng với tất cả mọi người tranh đoạt, mà gã có thể làm ngư ông đắc lợi. Nhưng bây giờ, những ba động truyền đến từ vị trí của Bạch Tiểu Thuần làm cho gã cũng phải trợn mắt há mồm.
“Đáng chết, chấn động này...” Tống Khuyết cố nén kinh hãi, tăng thêm tốc độ hấp thu.
Bốn phía Bạch Tiểu Thuần, ở trong tích tắc này, sát lục vô số!
Từ trước tới giờ hắn còn chưa từng giết chóc như thế. Trong mắt hắn lộ ra hung mang, thân hình của hắn đang run lên nhè nhẹ, tim của hắn cũng đang phát run giống như vậy. Đây là biểu hiện tự phát của hắn, cho dù lúc này hắn đã là Địa Mạch chín lần đỉnh phong nhưng vẫn sợ chết như trước, đối với sự tình chém chém giết giết, lại càng bất đắc dĩ.
Nhất là khi lúc này có nhiều người muốn cướp đoạt Thiên Mạch khí của hắn như vậy. Đây chính là đang đoạt mệnh của hắn, khiến cho Bạch Tiểu Thuần không thể không liều mạng.
Thủy Trạch Quốc Độ ầm vang mà ra, ngũ đại thiên kiêu phun ra máu tươi lùi lại. Thần sắc mỗi người đều lộ ra vẻ hoảng sợ, mà tuyệt đại đa số những đệ tử Ngưng Khí ở bốn phía kia, thân hình đều sụp đổ trở thành huyết hoa, trong chớp mắt khi tử vong, nở rộ sắc màu, trở về với hư vô.