Dịch giả: nhatchimai0000
Với tuyệt đại đa số tu sĩ, nếu đụng Thiên Mạch chi khí thì chỉ có tranh đoạt không có đồng môn.
Đây chính là Thiên Mạch chi khí, dù đã Trúc cơ hay chưa, chỉ cần có nó là có thể tiến hành Thiên Đạo Trúc Cơ.
Bởi, mức yếu nhất Thiên Đạo Trúc Cơ cũng đủ để áp đảo đỉnh của đỉnh Địa Mạch, đó chính là cơ hội một bước lên trời với các tu sĩ đó!
Nếu Tống Khuyết mà đoạt được, với Địa mạch Triều Tịch lần thứ tám mà hoàn thành Thiên Đạo dù chưa thể tới mức mạnh nhất Thiên Đạo thì cũng đã tiệm cận rồi, đủ để quét ngang Bát Hoang.
Bạch Tiểu Thuần mà đoạt được thì cũng có thể như vậy. Hắn mà có thành tựu này thì ... Ở Hạ du Đông mạch Thông Thiên Hà đã bao nhiêu năm trôi qua cũng chưa từng có ... Thiên Đạo Trúc Cơ Địa mạch Triều Tịch lần thứ chín!
Đó chính là Thiên Đạo Trúc Cơ mạnh nhất rồi!
Điểm dụ hoặc lớn nhất với Bạch Tiểu Thuần không phải mạnh hay yếu mà ở chỗ thọ nguyên tăng lên năm trăm năm. Trúc Cơ Phàm đạo là một trăm năm, Trúc Cơ Địa mạch là hai trăm năm, Thiên Đạo Trúc Cơ ... tới tận năm trăm năm!
Năm trăm năm, cũng chẳng nhiều nhặn mấy. Trong lịch sử mấy nghìn năm thậm chí vạn năm Tu Chân giới thì thời gian này không dài nhưng với phàm nhân thì đó là quãng thời gian đủ cho mười thế hệ phát triển. Đó là cơ duyên trong ước mơ của Bạch Tiểu Thuần.
Thế bảo sao hắn không điên cuồng!
Không chỉ mình hắn điên mà tất cả những người ở đây đều điên cả. Chỉ vài tu sĩ cá biệt có những nguyên cớ nào đó lại đang trùng kích Triều Tịch mới né được chấn động trong lòng. Hầu Vân Phi chính là một người như vậy, là đệ tử Linh Khê Tông đang ngưng tụ Địa mạch chi khí, đành than nhẹ mà buông bỏ.
Còn những người khác thì sao buông bỏ được đây!
Lập tức, hơn trăm ngươi còn lại đều sôi lên, gào rú ầm ĩ lao thẳng lên trời cao, phi thẳng tới một tia Thiên Mạch chi khí vàng kim hàng lâm.
Tốc độ Bạch Tiểu Thuần nhanh nhất, mắt hắn đỏ sòng sọc, lúc lao tới lại vỗ ngực. Từng luồng từng luồng khí màu đen từ cổ tay chui ra, chúng ngưng tụ trước ngực, hóa thành hạt châu đen sì. Đó là Pháp bảo bảo vệ tính mạng mà Lý Thanh Hậu đưa cho hắn. Lại đặt lên vai Hầu Vân Phi, hạt châu tan ra rồi trùm hết toàn thân Hầu Vân Phi, thủ hộ hắn đang Trúc Cơ. Đột nhiên Bạch Tiểu Thuần rời khỏi mặt đất, bay vọt lên trời.
"Thiên Mạch chi khí là của ta!" Bạch Tiểu Thuần gào lên, lúc này hắn đã nổi điên, trong đầu chỉ còn một ý niệm ... cướp lấy Thiên Mạch chi khí, bất kể đó là ai cũng không cho phép tranh đoạt cả.
Bởi Thiên Mạch chi khí chính là mạng sống của hắn!
"Đoạt Thiên Mạch chính là cướp thọ nguyên của ta!" Tốc độ Bạch Tiểu Thuần cực nhanh, vừa lao lên trời đã dẫn đầu đoàn người tiếp cận Thiên Mạch chi khí, với tay bắt lấy.