Dịch giả: kurama
Thấy Tống Khuyết có trong tay Truyền Tống Ngọc Phù trân quý vô cùng, Bạch Tiểu Thuần ánh mắt sáng lên. Hắn dõi theo phương hướng mà Tống Khuyết truyền tống, mơ hồ cảm nhận được vị trí truyền tống, ngay lúc đang muốn đuổi theo, bỗng nhiên hắn khựng lại cúi đầu nhìn xuống mặt đất. Mặt đất lúc này đã bị san bằng vì huyết cầu nổ tung trước đó.
"Có gì đó không phải a!" Bạch Tiểu Thuần nghi hoặc.
"Tống Khuyết đã có Truyền Tống Ngọc Phù, theo lý mà nói, sau khi bị ta chặt đứt lần triều tịch thứ chín, lẽ ra hắn phải lập tức truyền tống mới phải. Dù gì thì ta cũng đã hoàn thành Trúc Cơ chín lần Triều Tịch, còn hắn thì bị cắt đứt nữa chừng, Triều Tịch trong cơ thể đang tan vỡ. Ngay thời điểm đó, đối với hắn thật sự bất lợi. Vậy mà hắn lại quyết định không lập tức truyền tống, lại còn không ngại chịu trọng thương nhất quyết dùng huyết cầu đối kháng cùng ta. Bây giờ nhìn lại, chuyện này lại giống như là... hắn muốn xóa dấu vết trên mặt đất?" Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ thì càng thấy khả nghi, hắn hồi tưởng lại những hành động của Tống Khuyết khi đó, chỉ phút chốc sau, hai mắt Bạch Tiểu Thuần lóe sáng.
"Sau khi bị ta cắt ngang Triều Tịch, hắn không chỉ làm một chuyện mà là hai. Khi ấy, trong cơ thể hắn Triều Tịch thứ chín bị vỡ vụn, Địa Mạch chi khí bị tán loạn, đây là chuyện bình thường. Chỗ khác thường là hắn lại ngưng tụ Địa Mạch chi khí hóa thành cột sáng hất ngược lại trời cao, đẩy nhanh việc trả Địa Mạch lại bầu trời. Thoạt nhìn thì hai chuyện này như không có gì, nhưng suy xét cẩn thận thì có vấn đề lớn! Hắn đang giấu giếm chuyện gì đó."
"Thứ che dấu ở đây hẳn có liên quan đến bầu trời hoặc trận pháp trên mặt đất. Rốt cuộc thì hắn muốn ẩn dấu cái gì đây? Nếu ta có thể so chiếu thực trạng bây giờ với trước đây chắc có thể đoán ra được." Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn trời cao. Giờ phút này, vì chín vòng xoáy chồng chất của Triều Tịch đã không còn nữa và cũng vì Địa Mạch chi khí đã được Tống Khuyết trực tiếp trả lại trời cao, mặc dù bốn phía còn vài tiểu tuyền qua, nhưng bầu trời bây giờ rõ ràng lại dày đặc hơn trước đây khá nhiều.
"Trước đây, bầu trời vì có chín vòng xoáy Triều Tịch và do sự biến mất của đại lượng Địa Mạch chi khí mà mỏng manh hơn bây giờ nhiều..." Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe sáng. Sau khi nhận ra chỗ bất đồng, hắn lại cúi đầu nhìn mặt đất.
Quỷ Nha và Thượng Quan Thiên Hữu ở gần đó theo dõi Bạch Tiểu Thuần. Quỷ Nha thì nghi hoặc còn Thượng Quan Thiên Hữu chỉ cười nhạt trong lòng rồi quay người bỏ đi. Bạch Tiểu Thuần không chú ý đến Thượng Quan Thiên Hữu mà chỉ chăm chú nhìn khắp bốn phía mặt đất.
"Nơi đây kỳ thật không thích hợp để Trúc Cơ, vậy mà Tống Khuyết lại quyết định chọn nơi này, về sau lại xóa đi mọi dấu vết." Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, đi tới đi lui, mỗi một bước lại ngẩn nhìn trời cao.
Lập tức, hắn liền bước đến ngay chỗ Tống Khuyết xếp bằng trước đó, ngẩng đầu nhìn trời cao. Ngay khi định bước đi một bước thì hắn bỗng khựng lại, thần sắc biến đổi, nhìn chằm chằm lên trời. Bầu trời vẫn như thế, dày đặc mịt mờ, chỉ là ngay một sát na đó, không biết có phải là do ảo giác hay không nhưng dựa vào Địa Mạch đỉnh phong chín vòng Triều Tịch trong cơ thể mà Bạch Tiểu Thuần lại cảm giác trên trời cao có một tia... uy áp khiến lòng hắn kinh hãi. Mà cái uy áp này lại khiến hắn dâng lên một thứ khát vọng mãnh liệt, tựa hồ như cùng với chín tầng Linh hải trong cơ thể có một liên hệ nào đó.