Dịch giả: Lưu Kim Bưu
Giờ phút này trận pháp ở chỗ Tống Khuyết đang bị Quỷ Nha và Thượng Quan Thiên Hữu liên thủ oanh kích, thanh âm truyền ra làm bốn phía chấn động, trận pháp kia đã vỡ vụn từng tầng, nhưng vẫn còn có thể tiếp tục chống đỡ.
Trên trời, vòng xoáy triều tịch thứ chín của Tống Khuyết đang gia tốc chuyển động, hấp thu địa mạch chi khí không còn thừa nhiều lắm trong Vẫn Kiếm Thế Giới.
Bên dưới bờ mi đang nhắm của Tống Khuyết, đôi mắt gã đỏ bừng, cùng lúc tiêu hao thân thể thì gã cũng hấp thụ toàn bộ tiết điểm lúc trước mình bố trí, hiển nhiên là trừ tiêu hao bản thân, gã còn tiêu hao cả Vẫn Kiếm Thế Giới.
Trong quá trình này, mấy tiết điểm mà người khác không chú ý, dần dần xuất hiện dấu hiệu vỡ vụn, nhất là chỗ bên ngoài vực sâu lúc trước Bạch Tiểu Thuần gặp Tống Khuyết, vết nứt càng nhiều, lan tràn ra, khiến thanh Thiên Ngoại đại kiếm này, xuất hiện dấu hiệu muốn chia năm xẻ bảy.
Hết lần này tới lần khác cái dấu hiệu này cực kỳ quỷ dị, kể cả bốn người Âu Dương Kiệt bên ngoài núi Tất Phương, cũng không phát hiện được.
"Nhanh lên một chút!" Tống Khuyết hò hét trong lòng, hai tay duy trì động tác ấn xuống đất, tóc bay lên, địa mạch chi khí càng bị rút nhiều, dung nhập vào vòng xoáy triều tịch của gã, khiến vòng xoáy này như muốn triệt để hoàn thành, oanh động toàn bộ thế giới, bầu trời càng ngày càng mỏng manh.
Thậm chí trong chuyển động này, những người khác không cảm giác được, chỉ khoanh chân ngồi ở chỗ của gã mới có thể cảm thấy, ở phần cuối của cái vòng xoáy trên trời kia, dường như có một tia ... khí tức yếu đến mức gần như không thể phát hiện...!
Thứ đó khác hẳn với địa mạch chi khí, khí tức kinh người này hoàn toàn áp đảo bên trên!
Khí tức này, chỉ ngồi ở vị trí hiện tại của gã, mới có thể phát hiện, mà vị trí này cực kỳ đặc thù, nó đúng là chỗ của cái tiết điểm cuối cùng trong Vẫn Kiếm Thế Giới, Tống Khuyết sở dĩ chọn Trúc Cơ ở đây, chính là bởi vì nguyên do này!
Bây giờ Tống Khuyết đã cảm nhận được một tia khí tức đó ở trên trời, lòng hắn kích động, hắn chờ đến ngày này lâu lắm rồi.
"Địa mạch đỉnh phong đã là cái gì, đây chỉ là bước đầu tiên của Tống Khuyết ta mà thôi, ta muốn, phải... là Thiên đạo Trúc Cơ, chỉ có như vậy, sau khi ta trở lại tông môn, mới có lực lượng đủ mạnh để tranh đoạt thân phận Huyết Tử Trung Phong với dì nhỏ Tống Quân Uyển của ta và tên Huyết Mai chết tiệt kia, trở thành người áp đảo Đại trưởng lão, một trong tứ đại Huyết Tử!" Nội tâm Tống Khuyết phấn khởi.
Mỗi đời Huyết Tử, địa vị đều ngang với chưởng môn Huyết Khê Tông, đi đến đỉnh phong nhất định, nếu lại tiến thêm một bước, liền có thể vào Tổ Phong, địa vị tối cao.
Nhưng trong nháy mắt khi vòng triều tịch thứ chín của Tống Khuyết sắp hoàn thành, đột nhiên, một vệt cầu vồng từ không trung gào thét mà đến, bên trong cầu vồng chính là Bạch Tiểu Thuần, mắt hắn ngập tràn màu máu, toàn thân sát khí ngập trời, mỗi lần đôi cánh sau lưng hắn vỗ, tốc độ sẽ vọt tăng rất nhiều.
Tốc độ của hắn lúc này, dưới sự tuôn trào lực lượng của địa mạch chín lần đỉnh phong, nhanh hơn rất nhiều so với khi còn Ngưng Khí, thậm chí không cách nào so sánh, lập tức liền tới, nháy mắt đã xuất hiện bên ngoài trận pháp của Tống Khuyết.