Dịch giả: chickel
Tại thời khắc Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, hắn thấy được vẻ dữ tơn của Cửu Đảo, sự tàn nhẫn của Phương Lâm, thấy được hành động của những tu sĩ Trúc Cơ kia, gồm cả ngón trỏ của Triệu Nhu trước mắt đang vươn lên cách mi tâm của hắn chỉ còn một tấc, lúc này dung nhan tuyệt mỹ của ả đã biến thành vẻ oán độc.
Vạn vật như dừng lại trước mắt hắn, tất cả như đều trở nên chậm chạp. Chậm đến mức hắn cảm thụ được rõ ràng vòng triều tịch thứ chín của bản thân, tất nhiên lúc này đã chấm dứt, đang khuếch tán trong cơ thể, ngưng tụ thanh Linh Hải thứ chín trong đan điền.
Chín tần Linh Hải, mỗi tầng đều tràn đầy, tỏa ra Linh lực vô tận, đang dũng mãnh chảy khắp toàn thân, đồng thời chín tần Linh Hải đang nhanh chong ngưng kết, cùng cùng hình thành ….Đạo cơ!
Những người này không biết rằng, tại thời khắc hoàn thành, địa mạch đỉnh phong, chín tầng triều tịch, không giống những Địa mạch Trúc Cơ khác cần một chút thời để hoàn thiện, mà là …hoàn thiện trong nháy mắt.
Khi hoàn thiện trúc cơ, một cảm giác cường đại chưa từng có lan tràn trong cả thể xác và linh hồn Bạch Tiểu Thuần, Linh lực của hắn chưa tùng khổng lồ như vậy, Nguyên khí của hắn chưa bao giờ tràn trề như thế, hắn cảm nhận được cơ thể đang tản mát ra sức sống vô hạn kh*ng b*, đó là biểu hiện thọ nguyên tăng lên. Đồng dạng, hắn cũng cảm nhận được Bất Tử Bì của bản thân đột phá từ Bất Tử Ngân Bì thành Bất Tử Kim Bì.
Sức mạnh của tất cả phương vị trên thân đều đọt nhiên tăng mạnh, toàn bộ đều cường hãn, mang đến cảm giác sinh mệnh ở cấp độ khác với thường nhân, từ nay về sau hắn đã không còn là phàm nhân, mà đã chân chính trở thành kẻ siêu phàm thoát tục….là tu sĩ!
Nhưng!....Cái giá phải trả cũng thật đắt! Bạch Tiểu Thuần cũng hiểu không sống ngu chết, hiểu rằng mạnh được yếu thua, thấy được con đường để có được trường sinh, dù hắn không thích đánh đánh giết giết, nhưng con đường này quá chật hẹp, hắn nguyện ý đi cùng người khác, nhưng qua nhiều người lại không muốn hắn đi cùng.
Hắn càng thấm thía rằng, nhiều khi, không phải là người muốn đi giết người, mà là người khác muốn giết ngươi, lúc đó, hoặc là người nhắm mắt chờ chết, hoặc là …Phải căm phẫn mà rút đao!
Hắn thấy được bốn phía bên ngoài động phủ đã tan nát, thấy được những đệ tửu Linh Khê Tông đã trọng thương, khóe miệng Hầu Vân Phi đang rỉ máu không chịu được nữa mà hôn mê.
Hắn cảm động, thậm chí khóe mắt đã ươn ướt, đó là đồng môn của hắn, giống như là người nhà vậy, từng đệ tử Linh Khê Tông, hắn đều quen biết. Hắn thấy được thi thể của đồng môn, thâm tâm hắn đau đớn, giống như cảnh Chu Hữu Đạo tử vong, ánh mắt mắt đỏ lên phẫn nộ.
Đó là vô hạn phẫn nộ!
Hắn phẫn nộ vì bị mọi người vây công, phẫn nộ vì đẹ tử Linh Khê Tông vì hắn và tử thương, phẫn nộ vì hắn rõ ràng thấy mình khong trêu chọc những người này, nhưng bọn hắn lại muốn mạng của mình.
"Ta tu hành vì Trường Sinh, không muốn đánh đánh giết giết, nhưng không có nghĩa là ta sẽ không giết người!” Trong giây lát ánh mắt Bạch Tiểu Thuần trở thành huyết sắc, trong mắt hắn cả thế giới thành màu máu, toàn thế giới trở nên chậm chạp đã chấm dứt.