Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Sau khi ném xong Cổ Ngọc, Hứa Tiểu Sơn quay người, nhoáng một cái đã đi xa, trong lòng thề sau khi trở lại tông môn, nhất định phải tìm cha mình đòi nhiều thêm một chút tài nguyên, về sau lúc ra khỏi cửa, trước tiên dùng phù lục, sau đó lại dùng pháp bảo. Cái dạng náo động như thế này mới có thể phách lối.
Tính gã hoàn khố, không có quan niệm tông môn là bao nhiêu, cảm thấy thuận mắt liền kết giao làm bằng hữu, không vừa mắt liền đánh cho một trận. Ví như Bạch Tiểu Thuần này, gã miễn cưỡng cảm thấy thuận mắt.
Đương nhiên nếu Bạch Tiểu Thuần thua thì gã sẽ không chút do dự cướp đi Địa Mạch khí dẫn. giờ phút này nếu như đã đánh không lại, vậy thì ý nghĩ của gã là phải âm thầm hố một phen.
Nhưng gã còn chưa kịp đi xa thì phía sau đã truyền đến âm thanh của Bạch Tiểu Thuần.
“Chờ chút, Bạch Tiểu Thuần ta cũng sẽ không chiếm tiện nghi của ngươi. Ngươi cho ta mượn bảo bối này, ta cũng sẽ đưa cho ngươi hai cái.” Bạch Tiểu Thuần cầm lấy Cổ Ngọc, lập tức toàn thân thấy sảng khoái, những mỏi mệt trước đó đã bị quét sạch sành sanh. Đầu óc cũng minh mẫn hơn rất nhiều, giống như lúc trước là ở dưới đáy nước, hô hấp cũng khó khăn, mà bây giờ tất cả đã khôi phục như bình thường.
Nhưng hắn cảm thấy gã Hứa Tiểu Sơn này quá tùy tiện đưa Cổ Ngọc cho mình. Bạch Tiểu Thuần nghĩ có lẽ là có lừa dối, vì thế lập tức vỗ túi trữ vật lấy ra hai thanh phi kiếm đã Luyện Linh hai lần, âm thầm cọ cọ một viên quái đan. Sau khi đem một tia khí tức quái đan dính vào đó mới ném ra.
“Vật không đáng giá, ngươi cầm lấy chơi đi.”
Hai thanh phi kiếm Luyện Linh hai lần bay thẳng đến chỗ Hứa Tiểu Sơn. Hứa Tiểu Sơn sau khi nhận được thì nhìn thoáng qua, con mắt lập tức trợn to, có chút ngây ngốc.
“Luyện Linh hai lần? Cứ như vậy tiện tay cho ta? Để cho ta cầm chơi... Lại còn cho ta hai thanh!” Hứa Tiểu Sơn nuốt xuống một ngụm nước bọt, trong mắt gã Luyện Linh hai lần cũng không phải là cái gì vô giá, nhưng ở trong Ngưng Khí cũng gặp được không nhiều. Mà quan trọng nhất chính là cái thái độ tùy ý kia của Bạch Tiểu Thuần, giống như là ném một vật bình thường cho mình. Điều này lập tức làm cho Hứa Tiểu Sơn có suy đoán mới về tài lực của Bạch Tiểu Thuần.
Gã lại càng cảm thấy mình vừa mới học được một chiêu, loại tùy tiện ném pháp bảo đã Luyện Linh này mới là phương thức náo động tốt nhất. Nghĩ tới đây, gã có chút chần chừ, cẩn thận nhìn lại Bạch Tiểu Thuần một lần nữa. Lần này gã thật sự cảm thấy Bạch Tiểu Thuần rất là thuận măt, vì vậy thở dài một tiếng.
“Thôi thôi, Bạch Tiểu Thuần, ngươi đã đối xử với ta như vậy thì Hứa Tiểu Sơn ta cũng không nên đi hố ngươi. Cái ngọc bội kia nếu chỉ có riêng nó thì tuy có chút tác dụng, nhưng chỉ được trong thời gian ngắn, qua một nén nhang sẽ mất đi hiệu lực, mà còn phản tác dụng.” Hứa Tiểu Sơn thở dài, tay áo hất lên, lại ném thêm cho Bạch Tiểu Thuần một cái ngọc bội nữa.
“Hai cái dùng chung với nhau mới có thể xua đuổi nguyền rủa của Sát Hồn lâu dài được.”