Dịch: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Toàn bộ tóc tai của hai tên đệ tử Đan Khê Tông tung lên, quần áo tán loạn, sắc mặt tái nhợt, thậm chí trên người bọn họ cũng có dấu vét lõm sâu vào trong. Hai người này cơ hồ như mất hồn mất vía mà hoảng sợ cực độ, thân thể trong cơn cuồng phong lúc này tựa như con thuyền cô độc đang lênh đênh trong sóng dữ. Trong nháy mắt đó cả người bọn họ không tự chủ được mà bị một lực lượng dời núi lấp bể đẩy lùi về hai phía, cũng không nhịn được mà phun ra máu tươi.
Nữ tử kia còn thê thảm hơn, thân thể nàng ta run lên bần bật, thất khiếu trào máu. Trong lúc nàng ta bị đẩy lùi về phía sau, dường như không thể gắng gượng chống được cái khí thế đang đè ép xuống được nữa bèn kêu lên một tiếng đầy thê lương thảm thiết, tròng mắt nàng ta nổ tung, đầu cũng nổ tung, rồi cả thân thể cũng nổ tung lên!
Cả người, trực tiếp hóa thành huyết vụ, bị cuốn ra xa.
“Không!!!” Toàn thân nam đệ tử kia tứa đầy máu, cả người gã chấn động không cách nào hình dung được, tựa như trong chớp mắt này thế giới trước mắt gã chợt tối sầm lại. Gã kêu lên đầy thê lương, có nằm mơ gã cũng không nghĩ tới bản thân mình vậy mà lại trêu chọc đến một kẻ nghịch thiên đến không cách nào tưởng tượng tới nổi.
Loại khí thế này, uy áp như thế này gã cũng chỉ gặp qua trên người mấy trưởng bối trong tông môn mình. Còn về đệ tử Ngưng khí, thì cả đời này gã cũng chưa từng nhìn thấy qua, xem như là người mạnh nhất tông môn Phương Lâm cũng không có được!
“Tư liệu sai, tư liệu của tông môn về hắn, hoàn toàn sai rồi!!!”
"Đừng giết ta, ta..." Trong lúc tâm thần nam đệ tử này gần như sụp đổ, gã bắt đầu run rẩy khóc lóc cầu xin tha mạng. Gã không muốn chết, gã hoảng sợ kinh hãi. Chỉ là còn không để gã nói xong, cả người Bạch Tiểu Thuần đã bước tới một bước, tốc độ nhanh chóng, nháy mắt đã tới gần rồi đưa tay phải chụp thẳng lấy cổ của nam thanh niên Đan Khê Tông đầy máu huyết khắp người này.
“Chu sư điệt kia của ta cũng không muốn chết a, ta, cũng không muốn giết người.” Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ. Hắn không phải là một người lương thiện gì cả, lòng của hắn, cũng chỉ hướng về Linh Khê Tông.
Mặc kệ nguyên nhân của chuyện này là gì, hắn đều hướng về Linh Khê Tông. Bởi vì, đó là nhà của hắn a!
Lúc này, hắn đưa tay phải hung hăng bóp chặt một cái, rắc một tiếng, trực tiếp bóp nát cổ của thanh niên Đan Khê Tông kia. Tròng mắt gã trợn lên, hai chân đạp đạp vài cái rồi tuyệt khí bỏ mình!
Bốn phía cũng dần yên tĩnh lại, Bạch Tiểu Thuần cũng buông lỏng tay ra, hắn tới cạnh thi thể đệ tử bờ Nam, than nhẹ một tiếng.
“Chu Hữu Đạo, ta sẽ đưa ngươi trở về tông môn.” Bạch Tiểu Thuần nhẹ giọng nói. Sau khi lấy đạo bình thì hắn đặt thi thể của Chu Hữu Đạo vào trong túi Trữ Vật, cũng không đụng đến vật phẩm nào khác nữa.
Về phần mấy tên đệ tử Đan Khê Tông, thì hắn vơ vét toàn bộ. Sau khi rời xa khỏi chỗ này, hắn gộp chung đạo bình của bốn người lại, tổng lượng của bốn người này so ra cũng bằng lượng của một mình Bạch Tiểu Thuần lúc trước. Nên cuối cùng, Bạch Tiểu Thuần cũng đã được nửa thành.
Bạch Tiểu Thuần rốt cục cùng nhìn thấy được phần thông tin giới thiệu về hắn trong ngọc giản của đám đệ tử Đan Khê Tông.