Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Da đầu Bạch Tiểu Thuần sắp vỡ cả ra rồi, kẻ ở trước mắt thế mà có thể giết được cả tu sĩ Trúc Cơ, khai sáng ra kỳ tích nghịch thiên trước nay chưa từng có. Theo Bạch Tiểu Thuần nghĩ, thì đối phương phải tiến vào Vẫn Kiếm thế giới rồi mới đúng, làm sao mà vẫn còn ở vực sâu bên ngoài thân kiếm, hơn nữa thế mà cũng đi tới khu vực sâu như vậy.
Đặc biệt là khi bị đối phương nhìn, Bạch Tiểu Thuần lập tức có một loại nguy cơ mãnh liệt, cảm nhận được một cỗ sát khí đang tràn ra từ trên người đối phương. Dường như chỉ cần mình khẽ động, thì khí tức lập tức sẽ dẫn động, trong nháy mắt bộc phát.
Tống Khuyết cũng kinh hãi, gã không nghĩ tới lại có người thứ hai cũng có thể tới được nơi đây. Nên biết rằng mức độ nồng đậm của hàn khí ở nơi này đã vượt xa cực hạn của Ngưng Khí. Coi như là thiên kiêu cũng rất khó tiến đến, thế nhưng Bạch Tiểu Thuần này lại hoàn toàn không tổn hao gì, hoạt động vẫn rất tự nhiên.
Giờ phút này khi đang nhìn Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt Tống Khuyết lại càng thêm ngưng trọng. Sau khi nhớ tới miêu tả về Bạch Tiểu Thuần ở trong ngọc giản của tông môn, thì ánh mắt của gã có chút trầm xuống.
Hai người trầm mặc, ai cũng không động đậy. Trong cảm nhận của Tống Khuyết, vào giờ phút này Bạch Tiểu Thuần rất thần bí khó lường, mặc dù không xuất hiện sát cơ, nhưng trực giác của gã nói cho gã biết rằng, một khi mình ra tay, sợ là... giữa hai người tất sẽ phải có một người chết, mà gã cũng không hoàn toàn chắc chắn, người còn sống sẽ là mình.
Sau một lúc lâu, Tống Khuyết bỗng nhiên mở miệng.
“Phía dưới hai mươi trượng, có một lỗ hổng.”
Mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, cố nhịn không để tim đập nhanh, chậm rãi trầm xuống. Hắn không biết, khi hắn trầm xuống, càng tới gần Tống Khuyết thì nhịp tim của Tống Khuyết cũng đập nhanh hơn, nhìn chằm chằm vào thân thể của Bạch Tiểu Thuần, chuẩn bị đầy đủ một khi đối phương xuất thủ, thì mình liền phản kích.
Cho đến lúc khoảng cách với Tống Khuyết chỉ còn có mấy trượng, con mắt Bạch Tiểu Thuần bỗng quét qua. Thân hình Tống Khuyết bỗng nhiên nhúc nhích, đem một khu vực ở phía sau lưng che lại, trong mắt lộ ra lăng lệ.
“Lén lén lút lút, nhất định không làm cái chuyện tốt gì...” Đáy lòng Bạch Tiểu Thuần thì thầm, thận trọng trầm xuống, cho tới khi đạt đến hai mươi trượng, quả nhiên thấy được một lỗ hổng. Sau khi quan sát kỹ càng, xác định không có vấn đề gì, thì lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, bước vào bên trong lỗ hổng.
Tống Khuyết cũng giống như vậy, đáy lòng nhẹ nhàng thở ra. Nhưng nghĩ tới miêu tả về Bạch Tiểu Thuần ở trong ngọc giản của tông môn, thì không dám chủ quan. Gã chờ cho đến khi Bạch Tiểu Thuần biến mất trong lỗ hổng, lúc này mới triệt để yên tâm, trong mắt lộ ra tàn nhẫn. Từ khi gã đạt được tu vi Ngưng Khí tầng sáu cho tới giờ, còn chưa có khi nào phải cẩn thận như hôm nay, lại còn chủ động nói cho đối phương biết vị trí lỗ hổng.