Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Về phần có mai phục hay không, thì việc này không có cách, chỉ có thể dựa vào chính mình, ngọc giản cũng không có cách nào truyền về lại tin tức. Tuy nhiên nếu như nhiều người cùng tông cùng tiến vào một lần, như vậy chỉ cần không phải là mai phục cực kỳ hung tàn, thì cũng không có gì đáng ngại.
Sau khi bốn người đã tiến vào trong lỗ hổng này, Hầu Vân Phi cũng lựa chọn bước vào. Trước khi vào, y nói với Bạch Tiểu Thuần, nếu như lần này y có chuyện gì không hay xảy ra, thì hi vọng Bạch Tiểu Thuần chiều cố cho tộc đệ Hầu Vân Thanh của y một chút. Hầu Vân Thanh là người tiếp theo Hầu Vân Phi được Hầu gia coi trọng nhất, gã cũng chưa gia nhập Linh Khê Tông, mà vẫn còn đang tu hành ở trong gia tộc.
Bạch Tiểu Thuần vội vàng an ủi, bảo Hầu Vân Phi không nên bi quan, lại vụng trộm đưa cho y một nắm phù lục. Hầu Vân Phi bị một nắm phù lục này làm cho kinh động, khi nhìn thấy số lượng, thì lập tức trợn mắt há mồm, trong lòng rất cảm động, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần nhẹ gật đầu, rồi ngưng trọng bước vào.
Khi bóng dáng của y biến mất thì lỗ hổng cũng từ từ nhạt dần, không có cách nào tiến vào. Lúc này đám người mới tiếp tục phi nhanh về phía dưới, mặc dù Bạch Tiểu Thuần lo lắng cho Hầu Vân Phi, nhưng cẩn thận suy nghĩ thì năm người tiến vào một lỗ hổng chắc là không ngại, vì vậy tiếp tục mang theo đám người tiến lên.
Thời gian một nén nhang, bọn hắn nói cười cùng với nhau, nói về những chuyện đã xảy ra khi Bạch Tiểu Thuần còn ở bờ Nam, nói về tương lai sau này cùng với lý tưởng của mình. Đến khi Bạch Tiểu Thuần vỗ ngục, nói cho mọi người biết giấc mộng của mình là trường sinh thì mọi người đều nở nụ cười. Chu Hữu Đạo ở bên cạnh lại càng nói to rằng giấc mộng của mình là trở thành lão tổ Linh Khê Tông.
Tựa như con đường 5 tàn khốc này, vào giờ phút này đã dễ dàng đi rất nhiều. Dưới sự dẫn đầu của Bạch Tiểu Thuần, đám người một đường nghiền ép, chỉ cẩn thấy được lỗ hổng là toàn bộ đều trực tiếp tới đoạt. Mà giọng nói của Bạch Tiểu Thuần, thì không ngừng quanh quẩn ở trong vực sâu này.
“Đánh cho ta!”
“Nơi này là của chúng ta!”
“Tránh ra, tránh ra, nơi này là của chúng ta!”
“Ôi a, lại dám trừng mắt nhìn ta, đánh cho ta!”
Đoạn đường ầm vang này, những đệ tử Linh Khê tông ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần càng ngày lại càng ít. Mỗi một người trước khi bước vào bên trong lỗ hổng đều rất cảm kích Bạch Tiểu Thuần. Mà loại cảm giác phất tay này, nhất hô bách ứng, liền có từng đệ tử xung quanh xuất thủ, cũng làm cho Bạch Tiểu Thuần rất là kích động.
“Đây chính là cảm giác thiên kiêu a, khó trách nhiều người muốn cố gắng trở thành thiên kiêu như vậy.” Khi Bạch Tiểu Thuần đang cảm khái, thì bỗng nhiên ở vị trí thân kiếm phía trước lại đang có hơn mười người đang tranh cướp với nhau. Ở nơi đó rõ ràng lại có tới ba lỗ hổng, chỉ bất quá là bốn phía xung quanh ba lỗ hổng này đều có đệ tử của Huyết Khê Tông. Sáu người này rất cường hãn, lại có thể ngăn trở tám chín người ở bốn phía có ý đồ xâm nhập.
Trong lúc cả đám đang giằng co chưa đâu vào đâu, thì hai mắt Bạch Tiểu Thuần bỗng sáng lên. Phía sau hắn lúc này chỉ còn lại hơn mười đệ tử Linh Khê Tông, cũng đều rất phấn chấn, Bạch Tiểu Thuần vừa rống to một tiếng, đám người đã nhanh chóng phóng đi.