Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi rồi chậm rãi thu hồi ánh mắt lại, sau đó hắn nhìn về phía đám người khác, rồi cũng nhìn thấy Hứa Tiểu Sơn trong ngọc giản giới thiệu.
Hứa Tiểu Sơn này thật ra rất dễ nhận được, bề ngoài tuấn lãng, vẻ mặt có chút đắc ý, luôn hất cằm lên mà nhìn người tựa như không có vật hay người nào xứng đáng để gã nhìn vào vậy. Hơn nữa bộ dạng quần là áo lượt vô cùng dễ khiến người khác chú ý.
Bên cạnh gã còn có thêm hai nữ đệ tử rất xinh đẹp.
Một người trong đó được gã choàng tay qua vai ôm lấy, còn một người thì ngồi cạnh, đang bóc trái cây tươi đút vào miệng gã.
Nhìn một màn này, Bạch Tiểu Thuần cũng có chút hâm mộ. Cùng lúc đó, Bạch Tiểu Thuần cũng dần phát hiện ra, đám đệ tử Huyết Khê Tông cũng giống với Tống Khuyết, phần lớn ánh mắt bên đó như có như không mà rơi vào trên người hắn.
Khác hẳn với ánh mắt không phục của Đan Khê Tông, khinh miệt của Huyền Khê Tông, ánh mắt của đám đệ tử Huyết Khê Tông lại khiến cho hắn cảm giác có chút không đúng, bản thân chợt nổi lên hiếu kì mãnh liệt đối với ngọc giản tư liệu giới thiệu đệ tử các tông môn trong tay đệ tử Huyết Khê Tông.
Dẫn đội Huyết Khê Tông là một lão giả mặc trường bào màu đỏ thẫm, sắc mặt trắng nõn, lưng hơi còng, hai mắt mang theo vẻ lạnh lẽo. Lúc lão đảo mắt nhìn qua mọi người, thì thè lưỡi l**m l**m môi.
Đầu lưỡi của lão lại không hề giống người thường mà lại chẻ đôi ngay phần đầu lưỡi, nhìn qua không khác gì lưỡi rắn khiến da đầu đám đệ tử run lên.
Âu Dương Kiệt và tu sĩ họ Hải, tu sĩ họ Lâm cũng không nói chuyện với nhau, mà đồng loạt nhìn về phía Huyết Khê Tông. Khi nhìn thấy lão giả lưỡi rắn của Huyền Khê Tông, thì sắc mặt hai tu sĩ họ Hải, tu sĩ họ Lâm đều đai biến mà hít vào một hơi lạnh, thậm chí sắc mặt của Âu Dương Kiệt cũng đầy ngưng trọng.
“Xà Lân Tử, Huyết Khê Tông ngươi đến trễ.” Đột nhiên Âu Dương Kiệt mở miệng, thanh âm có chút bất thiện.
“Hắc hắc, không phải lão hủ tới trễ, mà là tam tông các ngươi đến sớm.” Lão giả lưỡi rắn nhếch mí mắt lên, bên ngoài cười nhưng trong lòng không cười đáp lời, ánh mắt đầy sát ý nhìn qua Âu Dương Kiệt.
Ánh mắt hai người như ẩn chứa thần thông Đồng thuật, trong lúc ánh mắt giao nhau thì lập tức triển khai ra. Dường như có tiếng nổ vang không phát ra tiếng giữa hai người, rồi Âu Dương Kiệt kêu lên một tiếng đầy buồn bực, sắc mặt có chút tái lại, tay áo hất lên rồi lùi ra sau vài bước, đứng trước đám người Linh Khê Tông.
Mà hai mắt lão giả lưỡi rắn Huyết Khê Tông cũng lóe lên, huyết khí trong người cũng quay cuồng mà lùi ra sau nửa bước. Lão ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe lên kì dị.
“Âu Dương lão nhi, nhiều năm không gặp không ngờ tu vi cũng tinh tiến không ít. Mà thôi, chúng ta còn nhiều thời gian để ôn chuyện, nếu Huyết Khê Tông ta đã đến rồi thì cũng nên sớm mở ra Vẫn Kiếm thâm uyên, tiến hành thí luyện!” Nói xong, lão giả lưỡi rắn cũng vung tay phải lên, một mảnh vỡ ngọc bội bay ra, lơ lửng giữa không trung.
Hai người Lâm, Hải cũng nhìn nhau, mỗi người đều lấy ra một mảnh vỡ ngọc bội, lần lượt ném ra. Sau khi Âu Dương Kiệt phất tay áo ném mảnh vỡ ngọc bội thứ tư ra, lập tức bốn miếng ngọc bội này nối lại với nhau giữa không trung, dần hợp nhất lại thành một miếng ngọc bội nguyên vẹn.