Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Lại một tháng trôi qua, hành vi của Thiết Đản càng trầm trọng hơn. Phàm là những tên nam đệ tử đã từng trêu chọc Bạch Tiểu Thuần, cả đám đều muốn điên rồi, nhưng lại không có bất kỳ biện pháp nào.
Lúc này, cuối cùng thì tu vi của Bạch Tiểu Thuần đã đạt tới Ngưng Khí tầng mười đại viên mãn, đã tới cực hạn, tựa như đụng phải một tầng ngăn cách, khó mà tinh tiến.
“Chỉ có Trúc Cơ!” Bạch Tiểu Thuần thở sâu, ánh mắt lộ ra vẻ chờ mong. Trúc Cơ chia ra làm Phàm Mạch, Địa Mạch, cùng với Thiên Mạch trong truyền thuyết. Thọ nguyên tăng thêm cũng hoàn toàn khác biệt, lần lượt là một trăm năm, hai trăm năm và năm trăm năm.
Đối với Thiên Mạch Trúc Cơ, Bạch Tiểu Thuần không có nghĩ tới, đó là chuyện quá mờ mịt. Toàn bộ Linh Khê Tông suốt vạn năm qua cũng chỉ xuất hiện vài người có thể Thiên Mạch Trúc Cơ, đều là những người có được cơ duyên lớn lao, mới có thể có được Thiên Mạch khí, nhờ vào đó mà Trúc Cơ.
“Bình thường mà nói thì Phàm Mạch có khá nhiều, chỉ cần có Trúc Cơ Đan. Mà Địa Mạch Trúc Cơ thì cần phải có Địa Mạch khí... Hơn nữa Địa Mạch Trúc Cơ cũng có mạnh yếu, còn phải xem lúc Trúc Cơ có thể tiếp nhận mấy lần Linh Hải triều tịch ở trong cơ thể! Ít nhất là một lần, nhiều nhất là chín lần!”
“Còn cả lực lượng thân thể của ta, đã đụng chạm tới tầng gông cùm xiềng xích thứ nhất. Vô luận là đột phá đến Bất Tử Kim Bì hay là mượn nhờ Long Tượng Hóa Hải Kinh mà Trúc Cơ thành công, thì hẳn là có thể đột phá được gông cùm xiềng xích. Mà nếu đồng thời cùng đột phá, thì nói không chừng còn có thể lợi hại hơn!” Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm. Hắn nhớ rõ, ở trong tông môn có thể dùng điểm cống hiến để đổi lấy Trúc Cơ Đan, mặc dù rất nhiều nhưng với thân gia của Bạch Tiểu Thuần thì vẫn có thể đổi lấy được. Chỉ là hắn có chút không cam tâm, dù sao thì Phàm Mạch Trúc Cơ cũng chỉ có thể gia tăng một trăm năm thọ nguyên.
Khi còn đang xoắn xuýt, Bạch Tiểu Thuần lấy ra ngọc giản truyền âm, ngẫm nghĩ rồi truyền cho Lý Thanh Hậu một đạo tin tức, hỏi về sự tình Địa Mạch khí.
Rất nhanh, ngọc giản đã tràn ra ánh sáng nhu hòa, Lý Thanh Hậu đã hồi âm. Bạch Tiểu Thuần lập tức đem linh lực dung nhập vào trong đó, ngay tức khắc, trong đầu có hắn đã vang lên âm thanh trầm thấp của Lý Thanh Hậu.
“Vốn ta cũng định sắp tới sẽ nói với ngươi, ba tháng sau, bờ Bắc chọn ra một trăm năm mươi người, bờ Nam chọn ra một trăm người, đều là đệ tử nội môn Ngưng Khí tầng mười đến tập hợp ở đại điện Chủng Đạo Sơn.”
“Tam đại Trúc Cơ thánh địa sắp mở ra, ngươi đi tới Vẫn Kiếm Thâm Uyên, cùng với tất cả mọi người cùng tranh đoạt Địa Mạch khí, nhờ đó mà Địa Mạch Trúc Cơ. Một khi thành công thì có thể tăng thêm hai trăm năm thọ nguyên. Ước muốn trường sinh của ngươi sẽ bước ra một bước dài!”
Thân hình Bạch Tiểu Thuần chấn động, hô hấp dồn dập, nhìn vào ngọc giản.
“Địa Mạch Trúc Cơ, nếu có thể thành công thì có thể gia tăng hai trăm năm thọ nguyên!!” Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra khát vọng, nhưng rất nhanh lại do dự một chút.
“Tranh đoạt với người khác, tất sẽ có chém giết...”
“Nhưng đó là hai trăm năm a!” Bạch Tiểu Thuần giãy dụa thật lâu, chấp niệm trường sinh hoàn toàn bộc phát, con mắt cũng đỏ cả lên.
Rất nhanh, tin tức có liên quan đến việc tam đại thánh địa Trúc Cơ sắp mở ra đã chậm rãi truyền ra khắp hai bờ Nam Bắc. Rất nhiều thiên kiêu đều đã sớm biết về chuyện này giống như Bạch Tiểu Thuần.