Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Hồi lâu sau, bạch y lão giả trên không trung than nhẹ lên một tiếng. Lão hiểu được, cả đời con thú này cũng không cách nào chấp nhận người khác là chủ nữa, cho dù có bị cưỡng ép nhận chủ thì trong huyết mạch của nó vẫn sẽ dựa dẫm vào Bạch Tiểu Thuần, cũng chính là trở ngại lớn nhất của người khác.
Có thể nói, trên thế gian này, chủ nhân của nó vĩnh viễn chỉ có duy nhất…Bạch Tiểu Thuần.
Cho dù một ngày nào đó Bạch Tiểu Thuần có chết đi, thì con thú này cũng sẽ không quên có một người được gọi là Bạch Tiểu Thuần.
Giữa bọn hắn không có khế ước, nhưng loại quan hệ tương hỗ này lại càng kiên cố hơn so với bất kì khế ước nào. Bạch y lão giả lắc đầu, nhìn qua Bạch Tiểu Thuần một chút, lão cũng hiểu đây là Bạch Tiểu Thuần xứng đáng được đấy. Đây là chiến thú hắn sáng tạo ra, trong những ngày chiến thú này trải qua tình cảnh nguy cấp nhất thì cũng hắn không ngừng cổ vũ bầu bạn bên cạnh nó.
“Có lẽ chỉ có đứa nhỏ với tấm lòng son này, không đặt nặng hiệu quả và lợi ích, trong lòng đơn thuần chỉ mong mỏi cho con thú này sống sót, mới có thể khiến chiến thú Lục giai huyết mạch này thật lòng tán đồng và cảm động được.”
“Hi vọng…đứa nhỏ này, có thể giữ tấm lòng son này cả đời, không bởi vì những biến cố, không bởi vì năm tháng mà thay đổi lòng mình.” Bạch y lão giả quay người, lặng yên rời đi, bóng lưng lão có chút đìu hiu tựa như nhớ lại bản thân mình cực kỳ lâu về trước, khi vừa mới bắt đầu tu hành cũng đầy ngây ngô và chân chất.
Bên ngoài lầu các, đám người cũng nhao nhao rời đi, chỉ là mấy nữ đệ tử thì đầy lưu luyến không muốn rời. Ngay khi tiểu thú vừa xuất hiện, cặp mắt nó to tròn, bộ dạng đáng yêu khiến mấy nữ đệ tử lập tức yêu thích, nhưng hết lần này tới lần khác tiểu thú lại không liếc nhìn các nàng một chút nào.
Bốn vị Chưởng tòa Tứ phong nhìn thấy tiểu thú ra đời cũng đầy hâm mộ nhưng cũng đành cảm khái rời đi. Dần dần Bách Thú Viện cũng khôi phục được vẻ yên tĩnh, chỉ còn lại Bạch Tiểu Thuần và tiểu thú, còn có thêm con Đại hắc cẩu vừa bị lực xung kích đẩy lùi ra xa.
Bạch Tiểu Thuần cười rất vui vẻ, vỗ vỗ đầu tiểu thú. Con thú này có thân ngựa, đầu rồng, vảy rắn, móng vuốt tê tê, kinh người hơn, răng nó vậy mà lóe lên ánh sáng bảy màu.
Mà sừng nhọn trên đỉnh đầu lại giống sừng của Thiên Giác Mặc Long, vô cùng sắc bén.
Cẩn thận xem xét thì có thể nhìn thấy có rất nhiều đặc điểm của các chiến thú khác trên người nó. Dường như giống với suy nghĩ của Bạch Tiểu Thuần lúc đầu, ngưng tụ ưu điểm của vô số chiến thú, tạo thành một…sinh mệnh độc nhất vô nhị, trước nay chưa từng có trong phiến thiên địa này.
“Từ nay về sau, ngươi chính là chiến thú của Bạch Tiểu Thuần ta. Yên tâm, ta sẽ dẫn ngươi rong ruổi khắp Tu chân giới!” Tiếng cười của Bạch Tiểu Thuần vang vọng xung quanh, vỗ vỗ đầu Thiết Đản. Còn Thiết Đản thì dụi vào người của Bạch Tiểu Thuần, hai mắt mở to cực kỷ đáng yêu.
Đại Hắc cẩu nhìn qua cũng rất phấn chấn, tranh thủ chạy tới. Nó vẫn còn đề phòng Bạch Tiểu Thuần, cừu hận cũng không quên nhưng khi nhìn về phía Thiết Đản, ánh mắt lộ ra sợ hãi nhưng cũng đầy vẻ thủ hộ.
Thiết Đản hiếu kỳ ngẩng đầu nhìn về phía Đại hắc cẩu, cũng không bài xích nó.