Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Giờ khắc này, gần như toàn bộ bờ Bắc đều chú tâm đến nơi này, thậm chí còn có vài ánh mắt từ Chủng Đạo Sơn tập trung ở đây.
"Đây là... Hả?"
Dường như có một tiếng kêu nhỏ vang lên mơ hồ, rồi đột nhiên vòng xoáy trên bầu trời chuyển sang màu đỏ, rất nhanh sau đó, cả vùng trời cũng đều chuyển thành màu đỏ.
Đúng lúc này thì chợt có một tiếng kêu đầy thê lương truyền ra từ trong Dục Thú hoa. Ngay sau đó, cái khí tức đầy cường hãn kia đột nhiên nghịch chuyển mà giảm mạnh xuống, trong giây lát khí tức này đã rơi xuống mức cùng kiệt, thay vào đó là một cỗ tử khí xuất hiện.
Dường như là bị chết yểu, chưa được sinh ra thì đã gần tử vong. Cả người Bạch Tiểu Thuần run rẩy, mà bốn vị Chưởng tòa Tứ sơn cũng giật mình.
“Đây là huyết mạch hỗn tạp, biểu hiện ý chí không cách nào khống chế thân thể!
“Chết tiệt, ta biết ngay là có thể như vậy mà!!!”
“Con thú này lại không cách nào ra đời được…” Trong lúc Bốn vị Chưởng tào Tứ sơn đang kinh hô lên, thì thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, mắt nhìn chằm chằm vào Dục Thú hoa. Hắn có thể cảm nhận được một sinh mệnh bên trong Dục Thú hoa như muốn buông xuống nhưng cứ một mực không cách nào thành công mà sắp phải đi đến tử vong. Chỉ trong vài hơi thở, tử khí nồng đậm đã lan tràn ra bốn phía xung quanh.
Đúng lúc này, đột nhiên một thân ảnh mờ ảo vô thanh vô tức xuất hiện ngay giữa không trung phía trên Dục Thú hoa. Tuy hình dáng cụ thể không ai nhìn ra được, nhưng có thể nhân định là một vị lão nhân mặc một thân trường bào trắng, cả người như không chút khí tức nào, cứ bình tĩnh mà xuất hiện như vậy.
Tu vi...sâu không lường được!
Sự xuất hiện của lão khiến bốn vị Chưởng tòa Tứ sơn chấn động trong lòng. Đám đệ tử bờ Bắc tuy chưa từng nhìn thấy lão giả này nhưng về phần bốn vị Chưởng tòa, sau một chút sững người thì sắc mặt cả bốn đều hoàn toàn biến đổi, lập tức quỳ xuống bái lạy.
“Lão tổ đời thứ ba…”
Đám đệ tử vừa nghe được những lời này, trong khoảng khắc đó đầu óc của cả bọn như nổ vang, từng người vội vàng run rẩy quỳ xuống bái lạy.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần cũng đã choáng váng, không còn chú ý tới sự xuất hiện của thân ảnh kia. Trong mắt của hắn chỉ còn có Dục Thú hoa đang khô héo và sinh mệnh bên trong đó, tim hắn run rẩy, tròng mắt đầy nước mắt.
Bạch y lão giả yên lặng nhìn Dục Thú hoa, tay phải bấm niệm pháp quyết điểm ra một chỉ rồi một cỗ sinh cơ tràn vào. Nhưng cỗ sinh cơ đó cũng tiêu tán đi rất nhanh, khí tức tử vong lại càng nồng đậm hơn.
Bạch y lão giả có chút suy tư, rồi đột ngột đưa mắt nhìn về phía Cổ Thú thâm uyên.
Trong Cổ Thú thâm uyên, Thiên Giác Mặc Long đột nhiên há to miệng, một giọt máu vàng óng lập tức bay ra. Thân thể nó thoáng già nua thêm một chút, nhưng ánh mắt nhìn về phía Dục Thú hoa phía xa xa kia đầy khẩn trương và kỳ vọng.
Giọt máu huyết màu vàng óng như rạch xé bầu trời tạo thành một cầu vồng kim sắc lao thẳng tới đây, rơi xuống Dục Thú Hoa. Cùng lúc đó, Bạch y lão giả than nhẹ một tiếng, hai tay bấm niệm pháp quyết, tầng mây trên bầu trời cuồn cuộn dậy sóng. Tựa như đang có một lực lượng vô thượng ngưng tụ trong tay của lão giả, hóa thành một phù văn xuyên thấu vào bên trong Dục Thú hoa, rồi dung hòa vào giọt máu vàng kim kia đi vào bên trong.
“Huyết mạch hỗn tạp, cửu tử nhất sinh. Lão phu chỉ có thể buộc mệnh cửu thiên cho nó, còn có thể sống sót giãy dụa trong Dục Thú hoa ra ngoài được hay không, thì phải dựa vào ý chí của con thú này. Đáng tiếc cho một đầu…Linh thú tiềm chất ngũ giai.” Lão giả than nhẹ, xem như bản thân lão cũng không có biện pháp nghịch thiên cải mệnh. Có thể sống sót hay không đành trông chờ vào tạo hóa của con thú này.
Mang theo tiếc nuối, lão nghiêng đầu nhìn qua Bạch Tiểu Thuần đang ngây ngốc tại đó, ánh mắt lộ ra thương cảm, tay áo lão hất lên, thân ảnh mơ hồ rồi hóa thành từng điểm sáng tiêu tán đi.
Đến khi lão giả rời đi thì bốn vị Chưởng tòa Tứ sơn mới chậm rãi đứng dậy. Cả bốn mang theo kính sợ nhìn về phía vị lão giả kia rời đi, rồi mới cúi đầu nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đang ngẩn người cạnh Dục Thú hoa.
Trong mắt từng người đều hiện lên vẻ không đành lòng. Cho dù là ai đi nữa, nếu như đã bỏ công sức cố gắng đến nhường này nhưng chiến thú cuối cùng không cách nào ra đời được, nhất định cũng sẽ rất khổ sở. Hơn nữa đây còn là Dục Thú Chủng hiện giờ gần như đã tuyệt chủng tại Tu chân giới.