Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Lập tức bốn vị Chưởng tòa Tứ sơn đều phóng thẳng đến Dục Chủng hoa, sau khi tới gần thì hơi thở mỗi người đều trở nên dồn dập, tâm thần run rẩy như thấy được tuyệt thế trân bảo. Thậm chí mấy nếp nhăn trên gương mặt của bà lão Diên Vĩ Phong như muốn giãn hết ra….
Mà ba Chưởng tòa kia cũng kích động không thôi. Lúc bọn họ đưa tay chạm đến Dục Thú hoa này, trong lòng mỗi người đều không ngừng rung động tựa như đang gặp được Thánh vật, dường như trong mắt họ lúc này chỉ còn duy nhất Dục Thú hoa, ngoài ra không còn thứ gì khác nữa.
Đám đệ tử bốn phía đều trợn tròn mắt ngạc nhiên. Phần lớn trong đám người đều chưa từng nghe nói đến Dục Thú Chủng, lúc này nhìn bộ dáng của bốn vị Chưởng tòa như vậy thì đều rất kinh hãi.
Nhưng vẫn có một số người bên trong đám đệ tử nội môn cũng chậm rãi nhận ra, nhất là khi nghe được tiếng hô thất thanh của bốn vị Chưởng tòa thì đầu óc cũng chấn động mãnh liệt, tâm thần dậy sóng mà kinh hô lên.
“Dục Thú chủng!!! Trời ạ, vậy mà thật sự tồn tại Dục Thú chủng!”
“Đó là Thánh vật trong truyền thuyết, là vật hi hữu trên thế gian a!!!”
“Ta cũng chỉ là nghe nói qua trên điển tịch, loại thực vật đặc thù này vốn đã thất truyền từ thời Thượng cổ, thế nào mà lại có ở nơi này!!!”
Thanh âm càng lúc càng lớn, đến cuối cùng thì mấy vạn người nơi này cũng dần hiểu rõ về loại thực vật có kích thước to lớn lại khá xấu xí trước mặt, vậy mà có giá trị to lớn không cách nào tưởng tượng được. Tất cả đều dần dần kinh ngạc, đồng loạt nhìn về Dục Thú hoa, thậm chí quên cả gây sự với Bạch Tiểu Thuần.
Thậm chí, thanh âm xôn xao quá lớn khiến vị lão giả Quỷ Nha Phong trong bốn vị Chưởng tòa phải đột nhiên quay đầu hại, hung hăng đảo mắt qua đám đệ tử một vòng. Cặp mắt xanh biếc của lão nhìn qua khiến mọi người đều rùng mình mà lập tức yên lặng.
Bạch Tiểu Thuần đứng một bên, hất cằm lên, chắp tay sau lưng, bộ dạng cao thủ đầy tịch mịch, nhưng trong lòng đầy vui vẻ.
“Hừ, hừ, hẳn là bọn họ đã biết vì sao Bạch Tiểu Thuần ta để cho đám chiến thú đó phụng hiến rồi a, ta đây chính là vì Dục Thú Chủng!” Trong lòng Bạch Tiểu Thuần đầy phấn chấn, chỉ là vẻ mặt hắn vẫn thể hiện ra một vẻ tịch mịch. Hắn còn đang âm thầm đắc ý, thì vẻ mặt bốn vị Chưởng tòa Tứ sơn bên kia không ngừng biến hóa, khi thì say mê, khi thì nghiến răng lại, cuối cùng chủ yếu là nghiến răng nghiến lợi, rồi bà lão kia đột nhiên ngẩng đầu lên.
“Bạch Tiểu Thuần!” Bà lão đầy tiếc nuối, hai mắt đỏ ngầu hung hăng nhìn Bạch Tiểu Thuần.
“Ngươi có biết không vậy? Đây là một đóa Dục Thú hoa trân quý cỡ nào chứ, ngươi có biết Dục Thú Chủng gần như đã tuyệt diệt rồi hay không! Ngươi có biết, Dục Thú Chủng này đại biểu cho cái gì hay không?” Bà lão này gần như phát điên lên. Lòng bà cũng đang rỉ máu, nếu như Dục Thú Chủng này vào trong tay bà thì tình thế đã không giống như thế này rồi.
“Biết a!” Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc, hắn biết Dục Thú Chủng này quý giá nên mới dám cả gan chọc bờ Bắc loạn cả lên như thế này.