Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
"A a, đừng nói ra!!!" Đã biết sở thích của con thỏ này, nên Bạch Tiểu Thuần vô cùng gấp gáp, nháy mắt đã phóng vọt ra, đôi cánh sau lưng nhanh chóng xuất hiện, định đuổi theo nó.
Có điều tốc độ con thỏ này lại quá nhanh, hắn chỉ nghe được thanh âm của nó từ nơi xa xa vọng lại.
"A a, đừng nói ra!!!"
Đuổi theo nửa ngày, Bạch Tiểu Thuần tuyệt vọng phát hiện bản thân đã Ngưng khí tầng mười thế nhưng…không thể đuổi kịp con thỏ kia. Tốc độ của nó quá nhanh đến mức không thể tưởng tượng được, như có thần linh phụ trợ vậy.
“Xong, xong rồi…” Bạch Tiểu Thuần ngây ngốc nhìn con thỏ phóng mất dạng trong chớp mắt mà cả người run rẩy. Lúc này, hắn như thể bị sét đánh ngang người, hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới con thỏ lẻo mép như cơn ác mộng của hắn vậy mà cũng đi tới bờ Bắc này.
“Vừa rồi ta đã nói gì vậy, con thỏ kia nghe được bao nhiêu đây…” Bạch Tiểu Thuần dùng hết sức vò đầu bứt tóc một hồi, suýt khóc. Cái con thỏ lẻo mép xuất quỷ nhập thần này khiến Bạch Tiểu Thuần như muốn phát điên lên. Hắn cảm thấy nếu cứ như vậy mãi, hẳn sau này nhất định sẽ bị bóng ma tâm lý, thậm chí không chừng sau này sẽ cứ mãi trầm mặc mất.
Hắn từng hối hận không chỉ một lần chuyện tại sao lại cho con thỏ ăn Quái đan, sáng tạo ra một con thỏ lẻo mép để cho hắn phải luôn nghiến răng nghiến lợi như vậy.
“Con thỏ đang chết kia… chắc là nó không nghe thấy. Nhất định là không nghe thấy, nếu không trước khi chạy đi nó đã bắt đầu mách lẻo rồi mới phải!” tâm thần Bạch Tiểu Thuần lo lắng không yên, khóc không ra nước mắt. Lúc này hắn đành ủ ê mặt mày tự an ủi chính mình, cũng không còn cách nào khác, bắt không được con thỏ lẻo mép đó, đối phương cũng giống như một cái Đan lô tùy thời có thể nổ tung, một khi nổ tung, hẳn sẽ là kinh thiên động địa.
Bạch Tiểu Thuần khẩn trương quay trở lại lầu các, tranh thủ thu xếp hành lý, chuẩn bị tất cả để có thể tùy thời mà rời khỏi bờ Bắc, trở về bờ Nam. Hắn nhìn Dục Thú hoa đầy lo lắng.
“Còn ba ngày nữa là có thể sinh ra một chiến thú cường đại nhất, ba ngày!!!” Hai mắt của Bạch Tiểu Thuần cũng đỏ lên. Đang lúc lo lắng chờ đợi thì Đại Hắc cẩu lại kéo theo một chiến thú tới, Bạch Tiểu Thuần tranh thủ cản lại rồi rất nghiêm túc khuyên bào Đại hắc cẩu đừng tới đây phụng hiến nữa, cũng không cần chiến thú nữa.
Đại hắc cẩu lập tức không vui, bèn nhe nanh hướng về Bạch Tiểu Thuần, dáng vẻ đầy hung hãn. Bạch Tiểu Thuần thấy vậy đột nhiên cũng hơi động lòng, bèn ho một tiếng.
“Cũng không phải là không thể…thế này, bờ Bắc này có một con thỏ xuất quỷ nhập thần, ưa thích mách lẻo, ngươi đi bắt nó về đây!”
Đại hắc cẩu lộ ra vẻ nghi hoặc, Bạch Tiểu Thuần đành vừa nói vừa khoa tay lại một lần nữa. Cuối cùng, dường như nó đã hiểu bèn quay người nhoáng cái đi mất, hóa thành một đạo hắc ảnh phóng tới nơi xa.