Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Trong sương mù cuồn cuộn dưới vực sâu lộ ra một đôi mắt. Con mắt này có rất nhiều màu sắc biến hóa, dừng lại lâu nhất chính là màu đỏ tím. Giờ phút này đang ngóng nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Vẻn vẹn chỉ có con mắt đã không chênh lệch bao nhiêu với thân thể của Bạch Tiểu Thuần. Bạch Tiểu Thuần thấy mà trợn mắt há mồm. Hắn không biết thân thể của Thiên Giác Mặc Long này cụ thể lớn bao nhiêu. Hắn còn mơ hồ nhìn thấy cả sừng rồng ở trong sương mù.
Giờ phút này, hắn cẩn thận xác định vừa rồi đích thật là Thiên Giác Mặc Long đang nói chuyện, lập tức kích động. Hắn ngẫm nghĩ, rồi cắn răng một cái.
“Tiền bối yên tâm, ta sẽ cố gắng!” Bạch Tiểu Thuần quay người, ánh mắt lộ ra chấp nhất. Đây là hi vọng cuối cùng của hắn. Nếu như có thể làm cho con Thiên Giác Mặc Long này đến dâng hiến một lần, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy chiến thú mạnh nhất của mình sẽ hoàn mỹ.
“Bản nguyên khô héo mà muốn sôi trào thì cần phải có k*ch th*ch mãnh liệt. Loại k*ch th*ch này... Không có gì hữu hiệu hơn so với ph*t t*nh Đan!” Bạch Tiểu Thuần đỏ mắt, bay ra khỏi Bách Thú Viện, thẳng đến Chủng Đạo Sơn. Dựa vào thân phận của hắn, còn có lượng lớn điểm cống hiến, đổi lấy đại lượng dược thảo.
Những dược thảo này cơ hồ tiêu tốn hết hơn phân nửa điểm cống hiến của hắn. Thậm chí một cái túi trữ vật còn chứa không nổi, hắn phải dùng tới bảy cái túi trữ vật mới có thể chứa được toàn bộ. Tên đệ tử phụ trách hối đoái dược thảo nhìn mà trợn mắt há mồm. Gã đã phụ trách nơi này nhiều năm, đây là lần đầu tiên thấy có người kinh thiên động địa như vậy.
Đương nhiên là gã nhận ra Bạch Tiểu Thuần. Sau khi Bạch Tiểu Thuần đã đi rồi mà tên đệ tử này vẫn còn trợn mắt há mồm, đã xem Bạch Tiểu Thuần là thần nhân.
Mà Bạch Tiểu Thuần, sau khi đổi được đại lượng dược thảo, về tới Bách Thú Viện, trong nháy mắt bắt đầu toàn lực luyện dược. Ánh mắt của hắn tràn ngập tơ máu, đã lâm vào trong điên cuồng.
“Ta phải luyện chế ra một viên... Siêu cấp ph*t t*nh Đan!” Bạch Tiểu Thuần cắn răng. Hắn phải làm cho dược hiệu tăng mạnh, sửa chữa lại đan phương, tranh thủ để cho dược hiệu có thể tăng lên gấp trăm lần, nghìn lần.
Thời gian trôi qua, rất nhanh đã qua bảy ngày. Trong bảy ngày này, Bạch Tiểu Thuần không hề nghỉ ngơi, toàn thân tóc tai bì xù, hoàn toàn đắm chìm trong việc luyện dược. Ngẫu nhiên con đại hắc cẩu kia sẽ kéo theo chiến thú chạy tới, thì mỗi lần Bạch Tiểu Thuần cũng đều không nhịn được mà ném cho nó một cái ngọc giản chỉ có thể mở ra trận pháp một lần.
Đại hắc cẩu rất thông minh, vừa ngậm ngọc giản vừa kéo chiến thú vào trong lầu các, tựa như lo lắng nếu như không có cách nào hoàn thành nhiệm vụ mà Bạch Tiểu Thuần đã nói thì sau này sẽ không còn có cơ hội mà tới nơi này, vì thế không những nó dâng hiến, mà còn kéo theo cả chiến thú dâng hiến theo. Nó căn bản cũng không cần Bạch Tiểu Thuần phải để ý tới, chỉ là Bạch Tiểu Thuần không có ở nơi này, cho nên đại đa số thời điểm, đại hắc cẩu kia dâng hiến, đều không hạn chế số lần...
Cùng lúc đó, đệ tử bờ Bắc cũng dần dần phát điên. Bọn hắn phát hiện ra chiến thú của mình lại đột nhiên mất tích. Chờ tới khi tìm được thì thần sắc mỗi con đều khác nhau, có ngạo nghễ như mình là chủ nhân của thế giới, có nóng nảy đằng đằng sát khí, có say mê mang theo dư vị vô biên. Đủ loại thần sắc, đủ kiểu thần tình, mặc kệ cho chủ nhân có câu thông như thế nào cũng không tìm ra được đáp án.
Theo dạng chiến thú thế này tăng nhiều, thậm chí còn có một số chiến thú, giống như đã từng bị chủ nhân chèn ép quá mức, ngày bình thường không dám phản kháng, nhưng ở bên trong huyễn cảnh hiển nhiên là đã đắm chìm trong mộng tưởng mình biến thành chủ nhân ở trong thế giới đó, vì thế sau khi trở về, một số con không khống chế được, lại một lần nữa bày ra khí thế... Toàn bộ bờ Bắc đều loạn.