Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Bạch Tiểu Thuần đi ra xem, thì thấy ở bên ngoài trận pháp, con đại hắc cẩu kia đang nghênh ngang đắc ý đứng ở nơi đó. Bên dưới móng vuốt, chính là con Bích Nhãn Hắc Miêu cực kỳ cảnh giác kia, chỉ bất quá là bây giờ con mèo đen này đang rất uể oải, mặt ủ mày chau.
Đại hắc cẩu vừa nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần thì lại càng đắc ý hơn, bắt đầu lớn tiếng sủa. Bạch Tiểu Thuần lập tức mở trận pháp. Trận pháp này vừa mới mở, con đại hắc cẩu nháy mắt đã vọt vào, lao thẳng tới chỗ Dục Thú Hoa.
Bạch Tiểu Thuần ngây ngốc một chút,cảm thấy huyễn cảnh mà đại hắc cẩu này thấy, nhất định là không tầm thường.
“Thật sự là không muốn sống nữa sao!” Bạch Tiểu Thuần thở dài, đi tới trước mặt Bích Nhãn Hắc Miêu, thấy con mèo đen này chỉ bị kiệt sức một chút, không có vấn đề gì, lúc này mới cầm nó mang tới hậu viện.
Chờ tới hơn nửa ngày... Cho đến khi đại hắc cẩu nhảy vào trong Dục Thú Hoa lần thứ mười, thì bị Bạch Tiểu Thuần tóm lấy ném ra ngoài. Giờ phút này hắn vô cùng lo lắng, sợ đại hắc cẩu này nếu như cứ nhiều lần đưa ra sinh mệnh bản nguyên phản tổ chi huyết như thế, thì kế hoạch chiến thú mạnh nhất của mình, có lẽ cuối cùng Dục Thú Chủng được sinh ra... Chính là một con tiểu hắc cẩu.
Nghĩ tới loại khả năng này làm Bạch Tiểu Thuần lập tức khẩn trương, trong lòng hạ quyết tâm quyết không để cho đại hắc cẩu này tiếp tục dâng hiến nữa, nhanh chóng đem Bích Nhãn Hắc Miêu ở trong tay ném vào bên trong Dục Thú Hoa.
Nửa tháng sau đó, con đại hắc cẩu kia tự hiểu quy củ, vì vậy mà cứ cách một ngày lại kéo đến một con chiến thú rất là uể oải tới, sủa to vài tiếng, chờ sau khi Bạch Tiểu Thuần mở cửa là lập tức xông vào rất là thành thạo.
Mà mỗi lần, Bạch Tiểu Thuần đều muốn cự tuyệt đại hắc cẩu, nhưng mỗi lần nhìn thấy chiến thú mà đại hắc cẩu mang tới, thì tâm thần lại chấn động.
“Con đại hắc cẩu này giỏi thật. Nó làm sao biết là ta muốn đi bắt những con thú này. Cần phải biết là những con thú này đều bị chủ nhân trông coi rất kỹ, hoặc là được đặt ở trong túi nuôi thú, hoặc là ở trong động phủ nội môn.” Bạch Tiểu Thuần thật sự không có cách nào cự tuyệt. Đại hắc cẩu này tựa như nắm bắt được tâm lý của Bạch Tiểu Thuần, nên mỗi lần mang tới đều là chiến thú khiến cho Bạch Tiểu Thuần phải động tâm. Thậm chí có một lần, thế mà ngay cả chiến thú của một vị trưởng lão Lạc Nhật Phong cũng bị nó kéo tới.
“Đáng chết, nếu nói như vậy, thì đại hắc cẩu này đã âm thầm theo ta không biết bao nhiêu lâu...” Bạch Tiểu Thuần rất nhanh đã hiểu ra vấn đề, rất hiển nhiên, chỉ có một khả năng này.
Bạch Tiểu Thuần cảm khái, nghiêng mắt nhìn đại hắc cẩu không nhúc nhích ở bên trong Dục Thú Hoa, cảm thấy con Dạ Hành Thú này chẳng những phi thường thông minh, mà thực lực lại cường hãn, nhất là tốc độ, nếu không, cũng không có khả năng đánh bại những con chiến thú này mà kéo tới đây.
“Thôi thôi, đây cũng là một tên đáng thương. Dù sao lúc trước ta cũng làm nó bị liên lụy, nếu mỗi lần nó đều mang đến loại chiến thú này, thì để cho nó dâng hiến thêm mấy lần cũng được. Chỉ là ta không muốn nó tiếp tục cũng là muốn tốt cho nó.” Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, không tiếp tục để ý tới đại hắc cẩu nữa, tròng mắt xoay chuyển, nhìn về phía tứ đại sơn phong.