Dịch giả: Sun_Fly
Dõi theo thân ảnh khuất dần của Đại Hắc Cẩu, Bạch Tiểu Thuần chìm trong suy nghĩ. Vừa rồi hắn cũng để ý thấy được, thân hình Đại Hắc Cẩu chậm rãi gầy đi một vòng lớn. Một màn này làm cho hiểu biết của Bạch Tiểu Thuần về Dục Thú hoa dục hóa sinh mệnh thêm chút ít, hắn lại nghĩ đến hương thơm lúc hoa nở.
Bên trong Dục Thú hoa này tồn tại một cỗ khí tức tác động đến thần trí hung thú, tạo nên những ảo cảnh, mỗi loài hung thú khác nhau sẽ có ảo cảnh khác nhau. Ảo cảnh tác động lên hung thú, lúc chúng khí huyết tràn đầy, liền rút ra một tia sinh mệnh bản nguyên phản tổ chi huyết để dục hóa, vì vậy Đại Hắc cẩu mới trở nên gầy gò…Bất luận thế nào, mục đích của nó là khiến cho tất cả hung thú trong ảo cảnh mất đi sức chống cự.
“Không hổ là Dục Thú chủng đã gần tuyệt chủng…Nói theo cách khác, sự tồn tại của nó, áp đảo trên tất cả hung thú !” Tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động, dần dần hiểu ra.
Giống như khi muỗi hút máu, chúng truyền một chất gây cảm giác tê liệt, lúc Dục Thú hoa này hút lấy bản nguyên phản tổ chi huyết thì truyền chất gây sung sướng.
Ngày ngày trôi qua. Bảy ngày sau, mắt thấy thời kỳ nở hoa của Dục Thú hoa gần hết, nếu vẫn không có thêm hung thú nào có bản nguyên phản tổ chi huyết hùng mạnh, liền lãng phí đi Dục Thú Chủng trân quý này.
Bạch Tiểu Thuần lại nghĩ tới nỗi hàm oan mà bờ Bắc vu hãm cho mình, thế là cắn răng một cái, ngay đêm hôm đó, nguyệt hắc phong cao, hắn lặng yên không tiếng động rời đi Bách Thú Viện.
“Đã thật lâu không có làm loại chuyện như thế này rồi. Tuy rằng với thân phận của ta là ra loại sự tình này có hơi mất thể diện…nhưng ta cũng hết cách a!!” Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lóe sáng. Hắn bay tới bay lui tại bờ Bắc, thẳng tới nóc của một tòa nhà, sử dụng tốc độ nhanh nhất phóng vào trong. Trong ngôi nhà này có một đầu Khổng Tước xinh đẹp đang nghỉ ngơi, không hề phát hiện nguy hiểm đang rình rập nó, liền có một bàn tay nắm ở trên cổ.
Đầu Khổng Tước giãy giụa, nhưng thân thể bị một cỗ lực cường đại lôi dậy, mảy may không phát ra một tiếng động gì, thân thể liền mềm nhũn không cách nào giãy giụa nữa, chỉ có thể mặc cho Bạch Tiểu Thuần xách đi.
Bạch Tiểu Thuần nhìn nhìn xung quanh đầy cảnh giác. Lúc phát hiện không ai chú ý liền phóng người tới địa phương tiếp theo. Rất nhanh, trong tay hắn ngoài Khổng Tước kia còn có thêm một đầu Thanh Mãng. Hắn lại bắn về một phía khác, tiếp tục công việc của mình.
Nửa canh giờ sau, Bạch Tiểu Thuần mới một nắng hai sương trở lại Bách Thú Viện, trên tay trái hắn xách một đầu Khổng Tước, tay phải cầm lấy đầu Dạ Báo, dưới nách kẹp đầu Bạch Hầu, trên thân quấn lấy một đầu Thanh Mãng, trên mặt tràn đầy kích động.
“Thu hoạch lớn a!” Bạch Tiểu Thuần đầy hưng phấn. Hắn biết thời gian cấp bách, thế là hắn tiến thẳng ra hậu viện, đem những đầu chiến thú này trói lại, lập tức trước ném đầu Khổng Tước vào Dục Thú Hoa.
Mắt nhìn Dục Thú Hoa nuốt lấy đầu Khổng Tước, Bạch Tiểu Thuần ở một bên phấn khởi chờ đợi. Không đợi lâu, Khổng Tước liền bị phun ra, trong mắt không phải là say mê đơn thuần nữa, mà là đắm chìm trong những hồi ức tốt đẹp ấy, hiển nhiên ảo cảnh của nó không giống với đám hung thú khác. Không đợi nó kịp phản ứng, Bạch Tiểu Thuần tranh thủ thời gian vồ tới, lại đem đầu Thanh Mãng ném qua, sau đó tranh thủ thời gian, mang theo đầu Khổng Tước về chỗ chủ nhân nó.