Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Chính bản thân Bạch Tiểu Thuần cũng không biết Bản Mệnh chi linh của mình có hình dáng ra sao nữa, hắn cũng nhận ra được tu vi bản thân không đủ, phạm vi hai trăm trượng Thủy Trạch Quốc Độ mở ra không thể chứa được cả thân thể của Bản mệnh chi linh.
Nhưng hắn cũng không để tâm nhiều tới chuyện này. Dù sao hình thành được Bản Mệnh chi linh cũng đã chỉ ra cho hắn thấy, bản thân tu hành Thủy Trạch Quốc Độ mấy năm nay không bị thất bại đấy. Thậm chí trong lòng hắn cũng có chút mong chờ đối với Bản Mệnh chi linh của mình.
Lúc này nghe được đám người xung quanh bàn luận xôn xao, Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, có chút đắc ý.
“Ài, đau đầu chết mất! Cho dù ta đi tới đâu cũng có người reo hò, nhưng thật ra ta chỉ muốn là một người khiêm tốn thôi a. Thôi, mà thôi vậy, chuyện đám đệ tử này khi dễ ta lúc trước, ta không so đo nữa.” Bạch Tiểu Thuần đang định đứng dậy thì cả đầu óc đều cảm thấy choáng vàng, rồi một cơn đói cồn cào xuất hiện, trong nháy mắt khiến cho toàn thân hắn lúc này như vô lực, không còn sức đứng dậy nổi nữa.
Hắn bèn tranh thủ xuất ra đan dược rồi nuốt vào, đến khi đan dược được hòa tan đi vào thể nội thì hắn mới cảm thấy khá hơn một chút, có thể đứng dậy được.
Dưới ánh mắt đầy phức tạp của đám đệ tử bờ Bắc, tuy vẫn còn suy yếu nhưng khi ngẩng đầu lên, Bạch Tiểu Thuần vẫn không quên lộ ra cái bộ dáng cao thủ đầy tịch mịch, khuôn mặt tái nhợt như mang theo một khí chất đặc thù cũng đột nhiên xuất hiện, rồi hắn chậm rãi rời đi.
Đến khi hắn đi xa rồi thì đám đệ tử bờ Bắc mới thở dài một tiếng. Bọn họ không nói rõ được cảm giác đối với Bạch Tiểu Thuần trong lòng lúc này là gì, lúc đầu là công địch, sau đó là hơn một tháng tiếp chiến liên tục trên thí luyện đài, sau đó là ngộ định vượt trội hơn cả Quỷ Nha, rồi đến Thủy Trạch Quốc Độ kia đầy kinh thiên động địa.
Trong lòng tất cả đều thừa nhận Bạch Tiểu Thuần đích thật là thiên kiêu. Chỉ là hết lần này tới lần khác, hắn lại không giống như những thiên kiêu khác, mỗi lần gặp hắn đều khiến bọn họ không nhịn được mà muốn đánh cho hắn một trận. Đây chính là cảm giác chân thật phát ra từ đáy lòng mỗi người, không có chút liên quan với thực lực bản thân hắn đấy.
Từ khi Bạch Tiểu Thuần tới bờ Bắc, nơi này không được chút yên tĩnh nào. Luôn luôn có chuyện phát sinh xung quanh hắn, khiến trong lòng mọi người lúc này không khỏi cảm thán.
Đám đệ tử nội môn lại càng cảm khái hơn nhiều, Bạch Tiểu Thuần bước vào Ngộ định thông qua thời gian dài gấp năm lần Quỷ Nha khiến cho bọn họ thấy được, ngộ tính của Bạch Tiểu Thuần chính xác hoàn toàn không bằng Quỷ Nha.
Thậm chí có lẽ cũng không hơn kém bọn họ là bao, nhưng hơn bảy mươi này quan sát đầy điên cuồng cũng khiến tất cả mọi người thấy được sự chấp nhất của Bạch Tiểu Thuần ẩn sâu trong người hắn, mới khiến hắn nỗ lực ngộ định trong thời gian dài đến vậy.
Bắc Hàn Liệt trầm mặc, nhìn theo bóng lưng phía xa xa của Bạch Tiểu Thuần, gã quay người trở về động phủ. Gã muốn tiếp tục bế quan trùng kích Ngưng khí tầng mười, chuẩn bị cho Trúc cơ sau này.
“Là do ta còn chưa đủ chấp nhất và cố gắng hay sao? Bạch Tiểu Thuần, sớm muộn gì ta cũng sẽ vượt qua được ngươi!”