Dịch giả: trongkimtrn
Trong trời đất hư ảo, Bạch Tiểu Thuần và toàn bộ thế giới này, đều bị một vuốt của cổ hú hoàn toàn xé thành từng mảnh nhỏ, thức của hắn dường như cũng chịu ảnh hưởng, trong óc truyền ra cảm giác bị nghiền nát.
Theo sự nghiền nát này, theo thời gian dần trôi qua xuất hiện dấu hiệu tiêu tán. Lúc này Bạch Tiểu Thuần còn mờ mịt chưa phát giác ra rằng, một vuốt kia đã xé mở trời xanh, khiến cho toàn thân của hắn hoàn toàn bị rung động.
Hắn không cách nào nghĩ ra đây là loại lực lượng gì? Theo bản năng trong lòng, hắn rất khát vọng có được loại lực lượng này, có được lực lượng vô địch Khai Thiên Tích Địa này. Thậm chí tất cả ý thức của hắn cho dù bị nghiền nát và đang tiêu tán, cũng muốn dùng hết sức lực mà hấp thu, cảm ngộ, hết thảy chỉ với một mục đích là đạt được lực lượng đó.
Càng khát khao như vậy thì ý thức của hắn càng tiêu tán nhanh hơn. Nhưng lúc tiêu tán mất hai thành ý thức, thân hình Bạch Tiểu Thuần chấn động mạnh một cái, hắn mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng. Trong ý thức mơ hồ, hắn bỗng nhớ tới một chuyện, trầm mê vào một trảo này, tựa hồ không phải là mục đích của mình khi đến đây.
Ý niệm trong đầu này càng ngày càng mãnh liệt, đến cuối cùng, ý niệm đó đã thay thế khát vọng của hắn đối với lực lượng một trảo này. Điều này dẫn đến ý thức của hắn đang bị nghiền nát tiêu tán cũng chậm rãi dừng lại, những mảnh vỡ bị phá nát thành từng mảnh nhỏ trước kia, trong thời khắc này dường như cũng nghịch chuyển, chúng một lần nữa gắn kết lại với nhau.
Ở bên trong hư ảo, con hung thú khổng lồ kia lại xuất hiện một lần nữa. Nhưng lúc này nó không giương vuốt nữa, mà cái đuôi sau lưng của nó giống như một cây roi quét ngang thiên địa như long trời lở đất. Một cái quất đuôi này phát thanh âm nổ ầm vang cứ như thể cả thế giới đều muốn bạo tạc nổ tung.
Lúc này, ý thức của Bạch Tiểu Thuần đang ở bên trong thế giới bị thiên băng địa liệt đó, cho nên ý thức của hắn thêm một lần nữa mất phương hướng và bị hút vào.
Còn ở bên ngoài, theo bóng đêm phủ xuống ngày thứ hai mươi sáu từ lúc Bạch Tiểu Thuần ngộ định, thời gian tiếp tục trôi qua, ngày thứ hai mươi bảy, từ sáng sớm đến trưa, đến hoàng hôn rồi đến lúc nửa đêm.
Bốn phía chỗ Đài thí luyện nơi mà Bạch Tiểu Thuần ngộ định, có rất nhiều đệ tử bờ bắc đang tề tụ lại đây. Thân sắc từng người một trong bọn họ đều biến hóa, đến phút cuối cùng, ai nấy cũng đều mở to mắt không dám tin.
Bắc Hàn Liệt cũng tốt, anh em nhà Công Tôn cũng được, còn có Từ Tung, và còn có những thiên kiêu nội môn kia. Lúc này, tinh thần của bọn hắn đều đang nhấc lên sóng to gió lớn.
"Hắn vượt qua... Hai mươi bảy ngày, vượt qua cả đại sư huynh Quỷ Nha!"
"Trời ạ, cái tên Bạch Tiểu Thuần vậy mà có thể ngộ định đến mức độ như vậy!"
"Hắn còn có thể ngộ định thêm bao lâu nữa đây? Ba mươi ngày? Ba mươi lăm ngày hoặc là... Bốn mươi ngày!"
Sau giây phút áp lực và yên tĩnh, rất nhiều người phát ra tiếng kinh hô kịch liệt và xôn xao, từng người một đều nhìn đến Bạch Tiểu Thuần, kẻ mà lúc này ngay cả một chút khí tức đều không có, cả đám bọn họ đều lộ ra vẻ hoảng sợ.